Viết thư cho người bạn tương lai

Giữa thời đại công nghệ phát triển như hiện nay, thật dễ khi chúng ta muốn liên lạc với một ai đó hay cập nhật tình hình xung quanh, dù là ở cách xa cả nửa vòng Trái Đất. Chỉ cần vài cái lướt màn hình, chúng ta có thể biết được tình hình thế sự xung quanh, và cũng dễ dàng gọi điện, nhắn tin, nhìn mặt nhau trong lúc nói chuyện với một ai đó. 

Dù là dễ như vậy nhưng đôi lúc, mình vẫn thích cái cảm giác được gửi vài tấm postcards khi đi chơi đâu đó xa, một vài tấm thiệp viết tay nhân những dịp đặc biệt, hay cảm giác được nhận một lá thư tay. Thật ra thì cũng không phải là sự khác biệt giữa viết tay và đánh máy, nhưng cái cảm giác mình thích chính là khi chúng ta chậm lại, rồi kết nối với những thông điệp mình muốn gửi đi hay thông điệp mình nhận được, rồi gửi đi/đón nhận những năng lượng yêu thương đó. Viết tay cũng được, gõ phím cũng được, chậm lại và kết nối là được. 

Mình nhận ra là dù vài lần có gửi postcards hay thiệp, nhưng chưa lần nào viết thư cho ai đó. À không, cũng có vài lần, là viết thư gửi cho ông già Noel dịp Giáng Sinh. Hay là lần này mình thử ngồi kết nối và viết một lá thư gửi cho một người bạn nhỉ? Rồi tự nhiên, mình muốn viết vài dòng, tâm tình, thủ thỉ kể cho bạn nghe về cuộc sống hiện tại, về bản thân mình, cũng như hỏi thăm bạn về cuộc sống của bạn thế nào. 

Người mình muốn gửi là một người bạn – một phiên bản khác của mình ở tương lai. Người mình chưa bao giờ được gặp – nhưng mình tin là thư sẽ tới được tay bạn vào một ngày nào đó. Một người có vẻ như là chị em sinh đôi với mình, nhưng nhìn kỹ thì cũng không giống mình lắm, một người là mình nhưng cũng không phải là mình. Mình quyết định gửi cho Oanh phiên bản 2025, và bạn ấy sẽ nhận vào dịp sinh nhật năm đó. Chắc cũng thú vị lắm. 

Và thế là, mình bắt đầu những dòng thư đầu tiên, kể bạn nghe về nơi mình sống hiện tại, những điều mình vừa làm được, những điều mình mong muốn làm trong năm nay. Mình còn tâm tình thủ thỉ với bạn về những cảm xúc mà mình đang cảm nhận ở giai đoạn hiện tại cũng như chia sẻ với bạn về những bài học, góc nhìn, giá trị mà mình thấy tâm đắc lúc này cho bạn nghe. Rồi hỏi thăm bạn về cuộc sống của bạn cũng như những bài học, góc nhìn, giá trị,…mà bạn đang có ở thời điểm đó. Nghĩ tới ngày thư sẽ đến tay bạn và chúng ta có dịp được kể nhau nghe những khác biệt về bản thân mình để cùng nhau hoàn thiện hơn, được lắng nghe, được trò chuyện, và kết nối, thật là thú vị và hào hứng. 

Lần này thì mình không viết thư tay mà viết bằng file mềm rồi nhờ một trang website giúp mình gửi đi. Một phần vì mình không biết cách gửi đi cho tương lai bằng bưu điện và cũng chẳng biết địa chỉ người nhận lúc đó :)) và một phần khác là chữ viết tay của mình không đẹp lắm để viết dài và rồi cũng sợ là mình sẽ quên mất là đã cất nó ở đâu. Thế là mình lên mạng search, ra được một trang cũng khá hay ho nè. https://www.futureme.org/ (Future Me). Đại loại như mình có thể chọn được phiên bản tương lai nào mà mình muốn gửi tới – bằng cách chọn thời gian cụ thể, rồi điền email người nhận vào. Bạn cũng có thể chọn Private (riêng tư) hay Public, but anonymous (Công khai, nhưng ẩn danh) cho lá thư của mình. 

Với mình thì hoạt động này không chỉ là viết thư đơn thuần, mà còn là cơ hội để mình dừng lại, kết nối với bên trong mình để nghe rõ, hiểu rõ hơn về bản thân ở hiện tại, là nơi để mình được chậm lại, được lắng nghe bởi cảm giác người nhận là một người tuy chưa gặp nhưng rất thân quen với mình, yêu thương mình và luôn sẵn lòng ngồi nghe mình nói. 

Hẹn ngày thư đến tới tay bạn, và chúng mình sẽ cùng trò chuyện, hiểu hơn về các phiên bản khác nhau của mình nhé!

Advertisement

Những đứa con đầy lông lá

Đậu và tô salad yêu thích của tôi 

Tôi có một tô salad yêu thích của mình, vừa mua cũng được vài tháng, nó đủ to để tôi có thể trộn rất nhiều thứ vào một lúc mà không sợ bị rơi ra bên ngoài. Vào một ngày, tôi sắp xếp lại một số đồ đạc trong nhà, cất tô lên đầu tủ lạnh cho rộng rãi và cũng dễ dàng lấy khi cần dùng. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói cho tới khi một lần, tôi quay qua quay lại trong bếp và phát hiện ra nhỏ Đậu đã ngồi lọt thỏm trong cái tô kia. Tôi không biết đây có phải là lần đầu nó làm vậy, hay đã làm nhiều lần trong đêm tối hay trong lúc tôi không có ở nhà, nhưng giờ tôi mới phát hiện ra điều đó. Tôi thảng thốt la lên: Ôi sao Đậu lại vô đây rồi! Và rồi, bà má vừa bất ngờ, bất lực, và cảm xúc tiếc cái tô kia qua đi nhanh chóng khi hình ảnh trước mắt là một con bé mặt ngây thơ như không biết chuyện gì vừa xảy ra đang nhìn mình. 

Thế rồi, tôi để yên cho nó vẫn ngồi đấy, định bụng thôi coi như tặng cho nó cái tô kia luôn vậy. Và cũng từ cái ngày phát hiện ấy, nó ra vào thường xuyên hơn với nơi ở mới ưa thích của mình, có thể là một phát hiện vị trí ưa thích mới, khi vừa cao, vừa lấy được hơi ấm từ tủ lạnh toả ra, truyền qua đáy của cái tô salad, rồi sưởi ấm toàn bộ cơ thể màu đen đang nằm gọn, hoặc cũng có thể nói, nó không mới nhưng là một nơi mà giờ đây nó có thể công khai làm chuyện đó mà không sợ loài người la rầy. Tôi không biết nữa. Nhưng tôi đã quyết định nhường cho nó cái tô ưa thích của mình, mà không than phiền. 

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ điều gì lũ con lông lá của tôi thích, tôi đều tạo điều kiện. Từ ngày Nấm thích nằm tầng trên cùng của kệ sách, tôi đã quyết định nhét những cuốn sách của mình ở tầng nào trong kệ cũng được, miễn vẫn còn không gian đủ cho Nấm nằm ở tầng trên cùng, thoải mái nhìn ra ô cửa sổ và tắm nắng vào buổi sớm mai. Từ ngày Đậu cứ chui vào chiếc vali to đùng mà tôi hay dùng mỗi khi đi đâu dài ngày, rồi ra vào ngủ nghỉ thường xuyên, chiếc vali dần trở thành nơi ẩn nấp an toàn nhất của Đậu trong căn nhà này, tôi quyết định không dọn vali lên cao nữa, để Đậu có thể lui tới mỗi ngày. Dù sao thì ai cũng cần một nơi nào đó mà mình cảm thấy an toàn và thoải mái nhất để mỗi khi bất an có thể quay về hay khi muốn một mình nhất. Với Nấm là nằm gọn trong chiếc mền khi người lạ ghé đến, còn với Đậu là chiếc vali kia, đủ kín đáo để Đậu an tâm nằm và đánh một giấc dài từ sáng tinh mơ đến tối mịt mờ. 

Nấm và những vai trò khác nhau trong một ngày

Tôi nghe nói mèo ngủ mười mấy tiếng một ngày, ngủ ngày cày đêm, à không, “đua xe” ban đêm. May mắn là, hai đứa mèo nhà tôi thì ngủ đêm giống giờ loài người, hoặc ít nhất là không đua xe chạy phá ban đêm (trộm vía). Trong khi nhỏ Đậu thì ngủ gần như cả ngày lẫn đêm thì Nấm có lẽ sinh hoạt gần giống giờ của người nhất. 

Cứ tới 9 giờ tối, khi loài người cũng dần chuẩn bị đi ngủ thì Nấm cũng đã nhanh nhảu chui vào “khuê phòng” yêu thích của mình, nằm gọn ghẽ trong đó. Có thể nó có vài lần tỉnh giấc làm gì đó nửa đêm, nhưng mỗi lần sáng sớm lúc tôi thức dậy, đều thấy nó vẫn nằm ngủ trong khuê phòng của mình. Dạo gần đây, Nấm còn có thêm lựa chọn cho khuê phòng số 2 của mình nữa. Từ ngày tôi mang tụi nó đi chích ngừa nhắc lại cho mũi dại và mũi 7 bệnh của mèo, chiếc giỏ mèo chưa kịp cất lại chỗ cũ lại trở thành nơi lui tới của Nấm. Thế là tôi để lại chiếc giỏ mèo đó cho Nấm ngủ mỗi đêm, nhìn nó có vẻ rất chill, như đang được đi cắm trại. Nhìn Nấm đôi lúc tôi nhớ lại mình hồi còn nhỏ, lúc mà tụi con nít giường to mền rộng không chịu ngủ, mà cùng nhau tự tạo một “căn phòng” giăng kín từ mền gối ghép lại, rồi chui vô nằm đầy thích thú. 

Nấm gần như ngủ theo giờ loài người, và thức cùng tôi vào buổi sáng. Từ ngày tôi làm việc ở nhà, chúng tôi lại càng thân thiết hơn. Buổi sáng, Nấm là cô trợ lý của tôi, cứ tới tám, chín giờ sáng, khi tôi còn chưa kịp vào bàn làm việc, Nấm đã lên ngồi đợi sẵn, rồi phát ra âm thành grừ grừ mỗi khi bên cạnh. Nấm cùng tôi học, cùng tôi làm gần như mỗi sáng trong suốt năm qua, cho đến tận 2 giờ chiều, khi cơn buồn ngủ kéo đến thì nó mới lên giường đánh một giấc tới chiều. Thỉnh thoảng, Nấm nghỉ phép buổi sáng, rồi mất tích biệt tăm đâu đó trong căn nhà. Hôm thì nó cử nhỏ Đậu đi làm thay nó, hôm thì chẳng thấy nói năng gì. Cô nhân viên kì lạ. 

Ngoài là cô nhân viên, trợ lý công việc – được trả công bằng những gói pate thơm lừng và những lần gãi cằm, chải lông đầy thích thú, Nấm ở những thời điểm khác trong ngày, cùng với Đậu, còn là bạn thân, là con gái, là gia đình của tôi nữa. 

Và những chiếc báo thức kêu meow meow 

Nếu những tiếng chuông báo thức kêu mãi không chịu dậy, thì yên tâm, khi trời sáng lên, trong nhà tôi còn cả tiếng meow meow báo thức đầy hiệu quả, đặc biệt là của nhỏ Đậu. Hiệu quả bởi vì khi nó thấy trời đã sáng nhưng loài người vẫn chưa chịu dậy, nó sẽ nhảy một cú thật nhanh lên giường và chào đón bằng tiếng meow meow đầu tiên bắt đầu ngày mới. Và nếu loài người vẫn nhất quyết không chịu nhúc nhích nữa thì nó sẽ đi qua đi lại, đạp lên bụng vài lần, cho tới khi chịu mở mắt ra. Phần lớn thì nó thành công. Một số ít lần tôi mệt quá không mở mắt nổi, nó cũng mệt quá nằm lăn ra bên cạnh ngủ chung luôn. Không chịu dậy thì thôi, chứ ai mà kêu mãi được. 

Cái Tết thứ 3 của gia đình Nấm Đậu 

Vậy là đã là cái Tết thứ 3 chúng tôi bên nhau – như một gia đình. Thật ra thì từ khi có Nấm Đậu, Tết đến tôi có nhiều cảm xúc trộn lẫn hơn. Bởi vì Tết là lúc mà tôi phải gửi Nấm Đậu đi nhà trẻ dài ngày để về quê đón Tết cùng gia đình, mà hai đứa nó thì lại nhát người, nên thường bị stress mỗi lúc đi nhà trẻ mèo. Nhưng mà biết sao giờ, coi như Nấm Đậu cũng cần học về bài học mạnh mẽ. 

Tôi biết ơn vì được gặp tụi nhỏ, bởi nhờ thế mà tôi học được về tình yêu thương không chỉ giữa người với người, mà còn là tình yêu thương giữa các loài với nhau, cùng sinh sống trên Trái Đất này. Tôi học được rằng có những giao tiếp mà không cần phải nói chung một ngôn ngữ, nhưng chúng tôi vẫn có thể nhìn thấy và thấu hiểu nhau, như cái cách mà chúng nó vẫn chạy ra đón tôi về nhà, kêu meo meo, dụi đầu vào chân, rồi lên giường nằm cạnh ngắm nhìn loài người ngủ sau những ngày xa cách, là những lần tôi ngồi nhìn tụi nó ngủ một cách an yên rồi nghĩ, chúng nó vẫn tin tưởng và yêu thương mình, bất kể mình trông rất khác chúng luôn nè. 

Tôi tin rằng dù là loài người, loài vật, hay loài gì chăng nữa, chúng ta đều là những linh hồn đang cùng nhau học hỏi, yêu thương, và nâng đỡ nhau trên hành trình này. 

Và thật tuyệt vời, khi có thể nhìn thấy nhau dù ở hình hài gì. Thật tuyệt vời khi có thể cảm nhận được và nói rằng: 

  • I see you. 
  • I see you. <Meow meow meow>

Một ngày cuối tuần, cuối năm. 

Sài Gòn đã bước vào những ngày cuối năm âm lịch. Thời gian trôi nhanh đến độ tôi chẳng ngờ Tết đã tới sát bên, cho tới khi nhận ra những hàng quán ngoài đường đã bắt đầu trang trí Tết với những chậu cúc trước nhà, những đơn hàng đặt online cũng đã bắt đầu được tặng kèm các bao bì lì xì, và cũng sắp tới những ngày, mà người ta sẽ chuyển sang tính ngày tháng bằng lịch âm thay vì lịch dương. 

Mấy hôm nay Sài Gòn mây nhiều, thỉnh thoảng có nắng nhẹ, và thời tiết nhìn chung khá mát mẻ. Tôi tới quán cà phê quen thuộc, kết hợp giữa cả công việc và một chút thời gian và không gian cho bản thân. Quán tôi hay ngồi nằm trong một con hẻm ở quận 1, vừa đủ để tách biệt khỏi mặt đường lớn tập nập, và cũng không quá sâu để thỉnh thoảng có thể nhìn xe cộ qua lại ở đường lớn ngoài kia. Quán thường có không khí nhẹ nhàng, mọi người đến đây cũng thường là khách quen nhiều hơn là khách ghé 1 lần – tôi nghĩ vậy, và Tây ta đều có. 

Tôi chọn cho mình chỗ ngồi phía bên ngoài quán, đủ tách biệt và thỉnh thoảng có thể ngắm nhìn xung quanh, và mở sách ra đọc với ly cà phê sữa bên mình. Cà phê là thứ mà tôi gần như uống mỗi ngày. Và cũng khá lâu rồi tôi mới đọc lại tiểu thuyết. Những mẫu chuyện vừa dễ thương, vừa lắng đọng của một đứa trẻ trong hành trình khám phá nỗi đau và tình yêu thương ở một gia đình nghèo. Thỉnh thoảng, làn gió nhẹ lướt qua, mang cái không khí mát lạnh rất khác với gió từ điều hoà, ghé ngang mặt mình. Có thể nói là, một cuốn sách hay, một ly cà phê sữa, trong một ngày tiết trời mát mẻ ở Sài Gòn là đủ cho một combo cuối tuần hạnh phúc. 

Thỉnh thoảng ngước lên nhìn, tôi thấy các chú trong xóm đã cùng nhau cắt tỉa cây trước nhà, các em nhỏ rủ nhau đá bóng trong con hẻm nhỏ, rồi đến lúc có bàn thắng thì làm động tác ăn mừng giống Cristiano Ronaldo, tôi thầm nghĩ chắc ai cũng từng có một thần tượng nào đó của riêng mình ở từng lĩnh vực vào từng giai đoạn cuộc đời. Nhớ hồi còn nhỏ xíu, tôi cũng từng mê bóng đá và vũ điệu Samba của đội tuyển Brazil kỳ World Cup 2002, cái thời mà Ronaldo De Lima, Ronaldinho cùng múa may trên sân cỏ. Sau này thì tôi có nhiều thứ cần tập trung hơn, và cũng không đam mê bóng đá như hồi nhỏ nữa. Thoáng chốc mà cũng 20 năm rồi. 

Quay lại những trang sách của mình, tôi đọc đến đoạn người anh trai dạy đứa em nhỏ qua đường làm tôi nhớ mình của ngày xưa. Thật thú vị khi nhớ lại mình cũng đã từng học cách qua đường như thế. Và cũng thật thú vị khi nhìn lại để thấy chúng ta đều đã, đang và sẽ học những kỹ năng mới, khám phá mới về bản thân mình dù ở độ tuổi nào. Có những thứ đơn giản và hiển nhiên đến độ, ta quên mất mình cũng đã từng học từng bước một như vậy, như là chuyện đi qua đường, hay là chuyện học đạp xe đạp những năm cấp 1. 

Hồi còn 7,8 tuổi, nhà tôi nằm đối diện cái chợ, cách nhau một con đường. Phía bên kia đường dường như có tất cả những gì tôi muốn, từ ly nước mía, đến quầy sữa đậu xanh, đậu nành, bánh tiêu, bánh quế, và tiệm tạp hoá bán đủ loại. Với một đứa trẻ 7,8 tuổi ngày ấy, phía bên này đường và bên kia đường cũng không khác gì hai bờ của một con sông, tưởng như rất gần mà ngờ đâu rất xa. Và rồi đứa trẻ ấy cũng dần tới lúc phải học về kỹ năng đi qua bên kia đường. Những lần đầu, tôi chỉ dám chạy sang khi nhìn cả hai bên đều vắng xe, rồi đi thật nhanh qua. Nhưng mà đường đâu phải lúc nào cũng vắng như vậy, cũng như đời đâu phải lúc nào cũng dễ dàng như vậy, tôi dần dần cũng phải “nâng cấp” kỹ năng ấy bằng cách học sang đường khi có cả xe. Tôi nhớ mình được học rằng cứ đi từ từ, quan sát thật kỹ bên trái rồi bên phải, rồi cứ từ từ bước về phía trước, cho tới khi qua hẳn được phía bên kia. Tất nhiên thì lúc thực hành không phải đơn giản như vậy, ắt hẳn rằng mình cũng từng hồi hộp, lo sợ trong những lần đầu rồi đến cái thở phào nhẹ nhõm khi đã làm được. Như vậy chắc cũng được xem là một trong những “thành tích” đầu đời của tuổi thơ.

Lưu lạc ở tuổi thơ một lúc thì tôi quay lại hiện tại, tiếp tục với những trang sách và một số công việc, sau đó rời quán cà phê. Trên đường về nhà, tôi ghé mua vài bông hoa cát tường về cắm cho vui nhà vui cửa, cũng như là mở đầu cho chuỗi ngày “Artist Date” mà tôi dự định làm trong năm nay. Không biết được bao lâu nhưng ít nhất là hiện tại, tôi thấy vui vui mỗi khi nhìn những lọ hoa mới cắm và thấy cuộc đời bỗng thêm nhiều màu sắc. 

Ngày cuối tuần nhẹ nhàng trôi qua. 

HÀ GIANG NGÀY TRỞ LẠI

Tôi ghé lại Hà Giang vào những ngày cuối tháng 12, khi mà mùa đông miền Bắc mỗi ngày càng trở nên lạnh cóng. Cũng gần 10 năm rồi, tôi mới lại ghé lại mảnh đất địa đầu hình chữ S này. Lần trước, là lúc vừa làm xong khóa luận tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào trường đời. Hành trang lúc đó của tôi cũng không có gì nhiều, ngoài cái mong ước được đi đây đi đó, khám phá những mảnh đất mới, gặp gỡ những con người mới, chinh phục những giới hạn bản thân, và có lẽ, trong hành trang năm ấy, còn có cả sự liều lĩnh của tuổi trẻ. Đó là một chuyến đi dài ngày, trong gần 2 tuần, chúng tôi đi bằng xe máy từ Hà Nội, điểm dừng đầu tiên là Hà Giang, rồi lại ghé Sapa, leo Fansipan, sau đó lại chạy xe máy về lại Hà Nội. Sau này ngồi nhìn lại, đôi lúc tôi cảm ơn vì những may mắn trên đường, vì nghĩ lại sự chuẩn bị và kỹ năng cần có cho đi dài và đi xa lúc đó, mình chưa có nhiều. Và tôi cũng biết ơn vì những trải nghiệm nhiều màu sắc có được cho những ngày tháng tuổi trẻ của mình. 

Quay lại Hà Giang lần này, chúng tôi đi bằng xe khách từ Hà Nội lên đến thành phố Hà Giang, sau đó thuê xe máy để di chuyển giữa các địa điểm. Dù đã có vài ngày ở Hà Nội để cơ thể dần quen với cái lạnh và chuẩn bị trước tâm lý là lên đến Hà Giang sẽ lạnh hơn nhiều, nhưng có lẽ thực tế nó còn khác hơn nữa. Đến thành phố Hà Giang vào tầm đầu giờ chiều, chúng tôi ăn nhanh bữa trưa rồi chạy xe thẳng đến chỗ homestay của đêm đầu tiên – ở huyện Quản Bạ. Nhiều lúc cũng không biết tại sao mình lại chọn đi Hà Giang vào thời điểm này, khi combo lạnh mưa sương này kia có đủ. Trời mùa đông ngày ngắn đêm dài, nên tốt nhất là về tới nơi trước năm giờ chiều, nếu không muốn mình bon bon chạy giữa đêm đông giá rét. Chạy dọc dòng sông Lô, thỉnh thoảng chúng tôi dừng lại ngắm cảnh chụp hình, tranh thủ khi trời còn sáng. Những chiếc xe nối đuôi nhau chạy, trên những cung đường đèo quanh co, uốn lượn ở mảnh đất địa đầu. Đi được vài chục km thì trời cũng dần tối và mưa bắt đầu rơi. Cái lạnh mỗi lúc một nhiều, len lỏi qua cả lớp găng tay, quần áo, thấm vào da thịt. Tới nơi, đứa nào đứa nấy run cầm cập, chạy nhanh đến đốm lửa mà anh chị chủ homestay đã chụm sẵn từ trước, đứng vây quanh cho người bớt run rẩy và cơ thể dần ấm lại. Trong những ngày mùa đông như thế này, hạnh phúc đơn giản là một nồi lẩu nóng hổi, một chum rượu ngon, và được cùng nhau quây quần bên bếp lửa. 

Bếp lửa đêm đông.

Những ngày hôm sau, chúng tôi tiếp tục hành trình đến Lũng Cú, phố cổ Đồng Văn, chạy xe trên đèo Mã Pì Lèng, trên con đường Hạnh Phúc, ghé ngang Nho Quế. Những cung đường ngày sau dài hơn và khó đi hơn ngày đầu, một phần vì sương sớm và gió lạnh, một phần vì có đoạn đường mấy chục km vẫn còn đang sửa. Nhớ ngày cuối ngồi xe hơn 170km, ngoài cái lạnh còn có cả cái nhức mỏi toàn thân. Tôi không nhớ rõ ngày xưa cảm giác ngồi xe nguyên ngày như thế nào, chắc cũng từng ê mông mỏi người nhiều đến thế, nhưng chắc vì quá lâu rồi nên đã quên cái cảm giác đó, cho tới bây giờ thì nó lại ùa về. Thật ra, tới một lúc nào đó, dù muốn hay không, bạn cũng phải chấp nhận một điều là không phải điều gì mình cũng có thể làm và trải nghiệm y hệt như hồi còn trẻ được. Ít nhất với tôi là chuyện ngồi xe máy. Và tôi cũng không chắc vài năm nữa có đi được kiểu hành xác như này nữa không. Nhưng tôi biết được là, nếu có điều gì mình muốn làm, hãy làm ngay khi có thể. Có những điều trong cuộc đời sẽ lưu lại bằng những hình ảnh, bằng những thước phim. Và cũng có những trải nghiệm sẽ được lưu lại bằng những câu chuyện, những cảm xúc mà đến nhiều năm về sau nữa, mình vẫn sẽ mỉm cười khi nghĩ và nhắc lại về nó, về những ngày mà chân chưa mỏi. 

Nói tới đây, tự nhiên lời bài hát Đi theo bóng mặt trời của Đen Vâu bật lên trong đầu: 

“Đi theo bóng mặt trời, trên những con đường xa anh rong ruổi

Thà làm con kiến tự do còn hơn là chúa sơn lâm ở trong cũi

Anh muốn khi anh hết trẻ, ngồi nhìn bầu trời xanh biếc cuối chiều

Bên hiên nhà, ly trà ấm, trong tâm tư không tiếc nuối nhiều

Rồi anh kể cho đám trẻ, những điều anh đã trải qua

Không phải để họ ngưỡng mộ, hay là để họ ngợi ca

Chỉ là ai cũng có những ngày trẻ, rồi thì cũng sẽ già nua

Những ngày mà chân chưa mỏi, có tiền cũng khó mà mua.”

Lần này quay lại, Hà Giang cũng nhiều thay đổi hơn so với trước, nhiều homestay hơn, nhiều địa điểm du lịch check in hơn, nhưng có lẽ, điểm chung mà tôi cảm nhận được vẫn là sự hùng vĩ của thiên nhiên, sự chất phác, dễ thương của con người, nét đẹp và nụ cười của các em bé vùng cao với những gánh hoa cải, hoa tam giác mạch trên lưng, và những lần vẫy tay chào du khách. 

Tôi vẫn nhớ ấn tượng của mình về Hà Giang hồi 10 năm trước, là những nhà sàn đơn sơ, những bà cụ còng lưng gánh củi, những em bé nhỏ xíu xiu phụ ba mẹ đi làm từ sớm, của những ngôi nhà trên đường đi mà khi trời sập tối thì trong nhà cũng không có điện đèn gì ngoài chiếc đèn dầu. 

Hồi trước tôi từng hỏi, họ sống vậy có hạnh phúc không? 

Tôi cũng không biết nữa. 

Tôi thương Hà Giang từ lần đầu gặp, và bây giờ vẫn vậy. Thương cái sự khó khăn, khắc nghiệt của thời tiết và thiên nhiên. Thương sự chất phác, dễ thương của con người đất nước mình. Và nếu có dịp nào đó quay lại, hy vọng có thể làm điều gì đó ý nghĩa. 

EVERY RACE HAS A STORY

Cách đây vài ngày, mình vừa hoàn thành xong một cuộc chạy Half Marathon (21.1KM). Cũng khá lâu rồi mình mới lại chạy dài như thế, đây cũng không phải là lần đầu mình chạy 21KM, nhưng cảm xúc của mỗi lần chạy đều rất đặc biệt. Ít nhất thì đây là cột mốc đánh dấu việc quay lại chạy bộ của mình, sau một thời gian ngưng tập. 

Mình bắt đầu chạy bộ năm 2017, một bộ môn mới với mình vào thời điểm đó. Bắt đầu với nhiều hứng khởi và quyết tâm, mình dần tạo thói quen chạy bộ đều đặn và tham gia các giải dành cho chạy bộ – chủ yếu là để thêm niềm vui. Năm 2019 có lẽ là năm mình tham gia nhiều giải chạy nhất tính tới hiện tại, tập luyện đều nhất, và dần dần, ngoài sự hứng khởi và quyết tâm lúc đầu, mình còn học được những bài học về tính kỷ luật, kiên trì, bền bỉ,…

Thế nhưng, mọi chuyện không phải lúc nào cũng như mong đợi. Đến năm 2020, vì nhiều thay đổi, chủ quan có, khách quan có, mình không còn chạy đều và chạy nhiều như trước nữa. Dần dần, mình cảm thấy thể lực không còn tốt như trước, cân nặng cũng tăng theo,… và đến giữa năm nay, mình quyết định quay lại với chạy bộ. 

Những ngày đầu tập lại, chạy bộ đã không mang lại cho mình niềm vui và hứng khởi như mình từng có. Và mình cũng không có được sự quyết tâm như mình từng có. 

Sau một thời gian dài ngưng tập đều, mình cảm thấy mỗi bước chạy đều rất nặng nề. Có những hôm, nhịp tim cao ngất, chạy mà toàn là thở dốc, và có đôi lúc mình cảm nhận được phổi đang thấy khó chịu. Mình nhớ lại, ngay cả khi lần đầu tiên chạy, mình cũng đâu bị mệt và thở khó đến như vậy?. Hay là do mình mập lên ta? Hay là do mình bị hậu covid? Mình cũng không biết nữa. Nhưng ít nhất mình biết được là sự mệt mỏi này đã làm cho mình muốn bỏ cuộc và đi bộ, thay vì tiếp tục chạy. 

Ngoài cái mệt về thể xác, mình nhận ra mình còn thiếu cả sự quyết tâm cho việc chạy. 

Hay chạy bộ không còn phù hợp với mình nữa? Hay mình chưa cố gắng đủ? 

Nhiều câu hỏi cứ bật lên trong đầu. 

Nhưng đâu đó, mình vẫn nhớ cái cảm giác tập trung trong mỗi bước chạy, nhớ cái cảm giác hít vào thở ra, rồi từng bước một, mình tiến về phía trước.

Và thế là, mình đi tìm sự sáng tỏ bên trong trước khi quyết định có tiếp tục hay không. 

Ai là con người mình muốn trở thành với việc chạy bộ? 

Mình biết mình chạy bộ không phải là để có được huy chương này kia. Cũng không phải chạy bộ vì người ta nói chạy bộ sẽ tốt cho sức khỏe; vì có nhiều hoạt động khác nhau mà mình có thể tập để tốt cho sức khỏe, không nhất thiết là phải chạy bộ.  

Chạy bộ là điều mình muốn làm, vậy thì ai mới là con người mình muốn trở thành với việc chạy bộ đó? 

  • Mình muốn trở thành người biết chăm sóc và yêu thương bản thân, về cả thân – tâm – trí. 
  • Mình muốn trở thành người bền bỉ, biết hướng tới mục tiêu, nhưng đồng thời cũng biết cách tận hưởng hành trình. 
  • Mình muốn học cách lắng nghe cơ thể và học cách đón nhận cuộc sống, dù có thế nào. 

Và trong những lần chạy trước, đặc biệt là những lần chạy dài, thường cho mình những cảm xúc đó. 

Đó là cái cảm giác có được của sự kiên định, bền bỉ, và tận hưởng hành trình, tận hưởng cả những cơn đau mỏi, những lần muốn bỏ cuộc, những lần cố gắng thêm một tí, những lần lắng nghe bản thân, và những lần tiến đến vạch đích và thấy mình đã làm được. Đó là những lần cảm nhận thấy cơ thể mình khỏe thêm một chút sau một thời gian kiên trì tập luyện. 

Và có những thứ mà nhờ chạy bộ, mình cảm nhận được sâu sắc hơn. Ví dụ như sự hứng khởi, không phải lúc nào cũng luôn ở đó. Và những cơn đau mỏi, nó đến rồi nó cũng sẽ đi.

Có đôi khi, đường phải bước hẳn sẽ dài rất dài, nhưng không chạy thì đi, không nhanh thì chậm, mệt thì nghỉ, hết mệt lại đi; để rồi từng bước chân một, mình tiến về phía trước, để rồi mỗi lần hít vào, thở ra, mình biết mình đang sống ở đây- lúc này. 

Việc hỏi mình và nhắc mình để thấy con người mình muốn trở thành với việc chạy bộ giúp mình cảm thấy hành trình này trở nên nhẹ nhàng hơn và kết nối hơn, thay vì áp lực về những mục tiêu và những thứ mình nghĩ “phải làm”. 

Làm gì cũng phải vui 

Và mình nhận ra, một trong thứ quan trọng mình cần chính là niềm vui. Chạy cũng được, không chạy cũng được, nhưng mà phải vui. 

Và niềm vui với mình trông như thế nào? 

Niềm vui có được từ việc đạt được mục tiêu đề ra. 

Nhưng niềm vui đâu chỉ có như thế. 

Có những ngày chạy bộ, chỉ với vài ba trăm mét đầu nhưng chân mình đã kêu réo đau mỏi muốn dừng lại. Rồi mình lại hít thở, lắng nghe và cố thêm một chút. Mình nhận ra niềm vui vẫn có thể có được ngay cả trong những lúc khó khăn và mình có thể tận hưởng cả những giây phút đó, giống như một mảng màu sắc gam đậm nhưng lại là thành phần quan trọng của một bức vẽ hoàn chỉnh có đủ các gam màu. 

Nhớ những lần mới quay lại chạy bộ, dù có cố gắng mấy mình cũng chỉ chạy lại được có 1KM hay 2KM. Nhưng cảm xúc mình có được là sự không hài lòng, dù mình đã cố gắng. Vì đâu đó bên trong mình vẫn còn có chút so sánh mình với chính mình của ngày xưa, của những lần 5KM, 7KM, hay 10KM. Để rồi mình thấy cái mong đợi đó chẳng giúp gì cho mình cả. Khi mà hoàn cảnh đã khác nhau, mình đã ngưng tập một thời gian, nhưng mình vẫn muốn như ngày xưa. Và niềm vui của mình chỉ có được khi mình buông bỏ sự mong đợi đó, mà thay vào đó lắng nghe cơ thể, ghi nhận cơ thể, và cố gắng thêm một chút mỗi ngày. 

Và rồi mình dần tìm lại được sự kết nối và niềm vui trong chạy bộ. 1KM cũng được, 2KM cũng được, mình lắng nghe và cố gắng là được. 

Mình học được bài học của sự chấp nhận, mang tâm thế của một người bắt đầu lại từ đầu, của tất cả những gì mình đang có ở hiện tại, để bước về phía trước. 

Vẻ đẹp của sự không hoàn hảo

Cuộc sống không phải lúc nào cũng như mong đợi, và chạy bộ cũng không ngoại lệ. 

Sẽ có những ngày, bạn thấy mình cố gắng thật nhiều nhưng chưa thấy kết quả đâu. 

Sẽ có những ngày, bạn cứ bước đi mãi nhưng chưa thấy được đích đến. 

Sẽ có những ngày chân đau mỏi và bạn không có hứng để chạy. 

Nhưng mình học được rằng, cho dù mình đã làm được bao nhiêu, đi được bao xa, và cần đi bao xa chăng nữa, ở tại đây – lúc này, mình thấy đủ – I am enough. 

Và dù có những lúc có vẻ chưa được hoàn hảo theo cách mình muốn, nhưng nó vẫn mang một vẻ đẹp của riêng mình. 

Và mỗi lần chạy đều là một câu chuyện 

Hôm rồi ngồi dọn dẹp lại đống huy chương mà mình đã bỏ một góc nhà mấy năm nay, ngồi xem lại, nhớ lại những cung đường từng chạy, tính ra thì mình chạy không quá nhiều nhưng cũng không phải là ít. Chạy trong Nam có, ngoài Bắc có, đường trường có, chạy trail có, Việt Nam có, nước ngoài có,… và mỗi lần chạy đều là trải nghiệm khác nhau và đặc biệt. 

Có những lúc đang chạy chóng mặt rồi về tới nơi ói sấp mặt, có khi thì hai chân đau nhói từng cơn, cũng có những lúc có thể chạy liên tục một mạch tới đích, và cũng có những lần phải bỏ vé vì không tập luyện đủ để chạy được. 

Nhưng sau cùng, tất cả đều là những bài học, những trải nghiệm mình có được, không chỉ là trong các cuộc chạy giải, mà còn trên cả hành trình tập luyện và trở thành con người mình mong muốn. 

Mỗi lần chạy là một câu chuyện.

Bạn có thể trở thành người kể chuyện của cuộc đời mình. 

Và mình đã quay lại với chạy bộ như thế…

NHỮNG THANH ÂM CỦA NGÀY MỚI

Sài Gòn những ngày tháng 10, thoáng chốc mà cũng đã bước sang những tháng cuối của năm 2022 rồi. Trời cũng đã bắt đầu chuyển mình thức trễ hơn một chút, không còn là những đêm hè chưa nằm đã sáng nữa. Nhỏ Đậu (1 trong 2 chiếc mèo nhà mình) thi thoảng lại nhảy lên giường vào lúc sớm mai, nhìn vào mặt loài người và cất lên một vài tiếng meow meow thật to, như thể là đã tới giờ dậy rồi, mau mau dậy cho tụi tui ăn nè. 

Bước ra khỏi giường, mình bắt đầu ngày mới bằng việc uống ly nước lọc, pha ly cà phê và chuẩn bị bữa sáng trước khi ra khỏi nhà để hít hà không khí và chạy vài vòng ngoài công viên. Phía sau khu mình ở là những ngôi nhà san sát, trồng nhiều loại rau và cây trên sân thượng, và nuôi cả chó lẫn gà. Nhờ những ngày dậy sớm, khi mà sự ồn ào náo nhiệt chưa kịp bắt đầu, mình có cơ hội được nghe những âm thanh bình dị của cuộc sống, của xung quanh hơn. Đó là tiếng gà gáy ò ó o của nhà hàng xóm, tiếng chó sủa vang, tiếng những chú chim ríu ra ríu rít đi kiếm ăn bắt đầu một ngày. Có những ngày trời quang mây tạnh, mình lại có dịp ngước lên trời và được thấy một vài ngôi sao lấp lánh, những thứ mà hiếm khi được gặp ở cuộc sống thành thị. 

Bình minh sau nhà, của một buổi sáng nào đó.

Sau khi xong một vài việc, trời cũng dần ửng sáng cũng là lúc mình bước ra khỏi nhà và ra công viên tập thể dục. Mặc dù cũng có nhiều lúc ham ngủ nướng nhưng những ngày dậy sớm được là mình cảm thấy thật thích thú với không khí sớm mai – một trong hai thời điểm mà mình nghĩ Sài Gòn ít xô bồ nhất trong ngày. Vì thời điểm này mặt trời chưa lên cao nên thời tiết thường khá mát mẻ, có những ngày chạy xe máy làn gió lướt ngang qua da mà cứ tưởng mình đang ở Đà Lạt. Lúc này cũng là lúc các quầy ăn sáng cũng đã chuẩn bị gần xong để bắt đầu bán, những quán cà phê lề đường cũng dần đông hơn, mà phần lớn là các chú lớn tuổi ngồi với một ly cà phê và dăm ba câu chuyện. Ngoài công viên, mọi người cũng đã bắt đầu ngày của mình bằng đủ các hoạt động, từ đá cầu, chạy bộ, đến khiêu vũ, khí công. Và cũng ở ngoài công viên ấy, mình được thấy bao điều dễ thương. Có hội các cô lớn tuổi múa kiếm, múa quạt mỗi ngày, có chị gái vẫn đều đặn chạy một mình, có cô thường ghé cho tụi mèo hoang ăn, có chú giữ xe nhớ luôn cả số xe và số ngày tụi mình không ghé tập. Và nhiều nhiều điều dễ thương khác nữa. 

Các cô chú ngoài công viên
Tụi mèo và những ngày tháng vô lo

Sáng sớm là thời điểm bắt đầu một ngày. 

Sáng sớm là thời điểm mình được nhìn thấy những người xung quanh dành thời gian chăm sóc bản thân mình, về sức khỏe thể chất, tinh thần, và cả sự kết nối với nhau nữa. 

Sáng sớm cũng là thời điểm đủ lặng, để mình được nghe rõ, nhìn rõ những điều dễ thương, bình dị trong cuộc sống hơn. 

Và một ngày mới lại bắt đầu. 

GHI NHẬN CHÍNH MÌNH

Cách đây vài tuần, mình lên kế hoạch đi tập thể dục đều đặn trở lại. Hai năm rồi, cũng vì nhiều lý do, khách quan có, chủ quan có, mình bữa tập bữa nghỉ, mà nghỉ nhiều hơn tập, nên số lần đi chạy bộ hoặc đạp xe chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và rồi cơ thể bắt đầu lên tiếng, người mập hơn, cảm thấy không còn khoẻ mạnh, dẻo dai như trước; thời gian bây giờ cũng thong thả hơn xưa, và cuộc sống cũng đã bắt đầu “bình thường mới” sau dịch. Nói chung là quá nhiều lý do để bắt đầu và không còn lý do gì để trì hoãn, mình quay lại chạy bộ, với mục tiêu 3 buổi/tuần. 

Tính tới hôm nay là đc 1 tuần rưỡi, kể từ ngày quyết tâm chạy lại. Những ngày đầu quay lại chạy bộ thiệt là thử thách. Chạy đâu được vài trăm mét thì cơ thể mình bắt đầu lên tiếng và muốn dừng lại, chân kêu mỏi quá, còn nhịp tim thì tăng cao. Mình cố chạy, mệt quá lại nghỉ, hết mệt lại chạy. Mình hoàn thành 3km ngày đầu tiên. Đi bộ từ đường chạy về nhà, cảm giác vừa hoàn thành được một cái gì đó nhưng mình lại không thấy quá vui, bèn tự hỏi: 

  • Ủa sao vậy nè? 

Tự nhiên mình nghe được em Thất vọng lên tiếng: 

  •  Ừ thì cũng mới có 3km thôi, cũng chưa đạt được sự mong đợi lắm. 

Thế là mình lại hỏi tiếp: 

  • Vậy sao ngày xưa, khi mình mới bắt đầu chạy và chạy được 3 vòng công viên Lê Văn Tám (tầm 2.7km), mình thấy vui lắm mà? 
  • Ừ nhỉ, sao lại thế nhỉ? Thất vọng tiếp lời, nào thì ngày xưa là mới bắt đầu chạy nên không có nhiều mong đợi. Với lại hồi trước, vì là bộ môn mới nên mình có Hứng khởi làm bạn nữa. 

À thì ra là Thất vọng đang so sánh mình bây giờ với phiên bản của bản thân của những lần 5KM, 10KM, của Half Marathon những năm trước. Nói qua nói lại, có vẻ như có điều gì đó không được công bằng cho lắm ở đây. Sao mình lại mong đợi mình 5KM mới vui, lần cuối mình chạy 5KM là khi nào? 

Mình không nhớ nữa. Em Thất vọng cũng tạm thời im lặng, lắng lại một bên. 

Về đến nhà, mình mở app Strava (app tracking các môn thể thao) và tìm câu trả lời. Mình lướt mãi lướt mãi, mới thấy ra lần gần nhất mình chạy 21KM là tháng 4 năm ngoái khi đã lỡ đăng ký chạy mà không tập nhiều, và lần gần nhất trong lúc tập luyện mình chạy được 5KM là tháng 2 năm ngoái, tức là đã 1 năm rưỡi rồi. Mình đã bỏ chạy từ rất lâu, những lần sau đó cũng không đều đặn. Còn bây giờ mình cũng đã cố gắng nhiều. 

Thế là, mình thấy bạn Yêu thương, Ghi nhận, và một chút Có lỗi xuất hiện. Tự nhiên mình thấy có lỗi với bản thân khi cứ đi so sánh với mình của ngày trước; trong khi hoàn cảnh đã rất khác nhau, độ tuổi tăng lên, chế độ tập luyện không đều, rồi Covid, rồi nhiều thứ. Và rồi tự nhiên mình thương mình quá. Thất vọng biến mất, mà còn ở đó là Chấp nhận, Yêu thương, và Biết ơn chính mình. 

Mình nhận ra rằng, khi mình bắt đầu học được sự chấp nhận và ghi nhận hiện tại, là lúc mình bắt đầu cảm thấy tận hưởng được hành trình hơn, không chỉ là việc chạy bộ. 

Những ngày sau đó, mình lại tiếp tục đi chạy và cố gắng một chút mỗi ngày. Mục tiêu tuần đầu mình vẫn giữ là 3KM/buổi, 3 buổi/tuần, pace (tốc độ) sao cũng được. Hôm qua, Garmin gửi cái thông báo tới mình, kiểu như là Weekly Report:…., and Be Proud, Oanh. 

Mình mỉm cười, như là vũ trụ vẫn đang nhắc mình về bài học đó. Bài học của sự chấp nhận & ghi nhận hiện tại, bài học của sự tận hưởng hành trình ở đây, lúc này. 

Chặng đường chúng ta phải đi sẽ luôn rất dài, cho đến khi chúng ta chết đi, hoặc có thể sau đó nữa. Những bài học phải học, những thử thách cần phải đối diện sẽ luôn hiện hữu trên con đường này và đồng hành cùng với chúng ta. Nếu chúng ta chờ phải có điều này điều kia mới có được hạnh phúc, thì có chăng cũng là một khoảnh khắc hạnh phúc đến rồi đi, trong khi cả hành trình đó, ta lại luôn áp lực và không thấy đủ đầy. Tại sao không phải là tận hưởng hành trình nhiều thử thách nhưng cũng đầy màu sắc ngay bây giờ?  

Và mình học được rằng, nếu không có 3KM của hôm nay, thì làm sao có 5KM, 7KM của những ngày sau? Mỗi bước đi nhỏ trong cuộc sống đều có giá trị, dù đôi lúc mình mong muốn được nhìn thấy kết quả ngay lập tức với những cố gắng bỏ ra, nhưng quên mất mọi hành trình trong cuộc sống này đều cần thời gian và nỗ lực, và đôi lúc không phải chuyện gì cũng sẽ đến như mong đợi, nhưng mình tin rằng, mỗi chặng đường mình sống, mình cố gắng sẽ không vô nghĩa, và sẽ trọn vẹn khi chúng ta vẫn luôn có mặt ở hiện tại.

Every small step counts. And be proud of yourself. 

ĐAM MÊ LÀ CÁI CHI CHI?

Năm 22 tuổi, mình tốt nghiệp Đại học với chuyên ngành Tài chính Doanh nghiệp. Không giống như bạn bè đồng trang lứa bắt đầu háo hức, áp lực, tập trung đi tìm cơ hội thực tập tại các ngân hàng, công ty bảo hiểm, kiểm toán,…mình chỉ cảm thấy những ngành này không thuộc về mình và mình không muốn làm nó suốt đời. 

Nhớ lúc đó, mình ngồi coi bộ phim “3 chàng ngốc” khá nổi tiếng của Ấn Độ. Bộ phim xoay quanh 3 người bạn thân cùng học trường cơ khí với các hoàn cảnh, tính cách, sở thích khác nhau,… nhưng cùng chung những áp lực và sống với sự mong đợi của gia đình và xã hội. Đọng lại trong mình sau khi xem xong film là “Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.” 

Nhưng đam mê là gì, và làm sao để tìm được nó? Đó lại là một câu hỏi hóc búa khác, với mình. 

Thật ra mình cũng không biết chính xác câu trả lời vào thời điểm đó nhưng nó mở ra cho mình một niềm hy vọng, một khao khát muốn sống khác đi, muốn sống ý nghĩa hơn, muốn sống cuộc đời mình mong muốn nhiều hơn là những tiếng gọi hay mong đợi từ bên ngoài. Mình bắt đầu suy nghĩ, mình thích gì? 

  • Mình thích những gì về con người nhiều hơn là với con số. 

Mình thích gì nữa? 

  • Mình thích được sống hạnh phúc, vui vẻ và luôn được phát triển bản thân. 

Có điều gì trong những trải nghiệm đã qua giúp mình cảm thấy hạnh phúc không? 

  • Những chuyến thiện nguyện ở những vùng sâu vùng xa, giúp cho những đứa trẻ được có thêm cơ hội tới trường, là những lần giúp đỡ mọi người xung quanh có cuộc sống tốt hơn.

…….

Những câu trả lời đó đôi lúc không đến cùng một lúc, nhưng từng chút một mỗi ngày, để lắng nghe mình thêm một chút, dành thời gian để kết nối mình thêm một chút, rồi từ từ kết nối tất cả chúng lại. Một cái khác mà mình nhận ra nữa, là nếu bạn chưa biết mình thích gì, thì cứ cho phép bản thân được trải nghiệm càng nhiều càng tốt, tham gia một hoạt động ngoại khoá, học thêm một kỹ năng,….thì sẽ có thêm nhiều thông tin hơn cho mình. Trải qua và nghiệm lại, lắng lại để nghe rõ hơn. 

Liên kết lại những thứ mình thích và làm mình vui, mình tự hỏi, liệu có công việc nào, có con đường nào, để nhìn sâu vào bên trong, để nuôi dưỡng chính mình và giúp đỡ mọi người không? 

Mình vô tình được biết đến Coaching (Khai vấn) vào thời điểm đó (2013), nghe qua có vẻ giống những cái mình đang muốn làm, cũng là tập trung vào con người, cũng là giúp mình và giúp người khác trở nên tốt hơn và sống cuộc đời họ mong muốn hơn; nhưng nó lại quá mới lạ để mình suy nghĩ đó là một nghề và một ngành để theo học cho bước tiếp theo và cũng không biết bắt đầu như thế nào.

Và rồi mình nghĩ thêm vài lựa chọn khác, ít nhất là một ngành học, một công việc cụ thể sau khi học xong? Mình nghĩ tới ngành Nhân sự và Tâm lý học. Có vẻ như Nhân sự là một ngành liên quan và ít nhất là mình nhìn thấy nó rõ ràng hơn, công ty nào cũng cần. Mình nghĩ vậy và bắt đầu tìm hiểu và đi học tiếp ngành Quản trị Nhân sự. 

Hơn nữa, sống ở Sài Gòn cũng gần 5 năm, mình muốn bước ra bên ngoài để ngắm nhìn và khám phá thế giới. Vậy là mình quyết định đăng ký đi học thạc sỹ ngành Nhân sự tại UK. May mắn là, mình nhận được sự hỗ trợ từ gia đình (sau một vài lần thuyết phục) và bắt đầu một chặng đường mới. Khoảng thời gian ở UK cho mình được nhiều trải nghiệm với nhiều màu sắc. Ngoài việc học và đi làm thêm, thỉnh thoảng mình mua thêm vài cuốn sách về Life Coaching về đọc thêm để hiểu, nhưng nhìn chung còn khá mông lung, vẫn chưa thật sự biết sẽ bắt đầu với nó như thế nào. 

Học xong, mình quay lại Việt Nam để bắt đầu công việc và chặng đường mới. Đi làm một thời gian thì mình tìm thấy một khoá học về Coaching (Khai vấn), và dành hết số tiền dành dụm ít ỏi lúc đó để đăng ký đi học. Và con đường đến với Coaching bắt đầu rõ ràng hơn chút với mình. Tính đến bây giờ là 4 năm, khi đã đủ can đảm, đủ sự chuẩn bị, ít nhất là để mình cảm thấy sẵn sàng cho chặng đường phía trước, mình quyết định tập trung vào Coaching như một công việc full time (toàn thời gian).

Và mình biết, đây là một sự khởi đầu, của một chặng đường dài mới với nhiều thử thách và trải nghiệm. 

Đam mê nhiều khi nghe thật xa nhưng cũng thật gần, đó là một công việc mình cảm thấy thích và kết nối, và tìm được ý nghĩa trong việc làm đó. Không phải ai cũng là Bill Gates, Steve Jobs khi được sống với ước mơ của mình từ thời trẻ. Nhiều người cũng đã từng trải qua những giai đoạn mông lung, lạc lối ở những thời điểm nhất định của cuộc đời. Nhưng không sao cả, mình tin là tới đúng thời điểm, mọi thứ sẽ tốt hơn và bạn sẽ đi trên con đường mình thật sự mong muốn. “Khi bạn thực tâm mong muốn điều gì đó, cả vũ trụ sẽ chung sức” – Nhà Giả Kim. 

Kết nối với bản thân và bên ngoài nhiều hơn, cho phép mình được trải nghiệm, cho phép mình được nhận sự giúp đỡ, có thể là từ một người Mentor, một người Coach để giúp chặng đường đó đi nhanh hơn, bớt cô đơn hơn, và tới một lúc nào đó, bằng sự cố gắng mỗi ngày và kết nối mỗi ngày, mình tin là chúng ta sẽ tìm được một điều gì đó ý nghĩa với mình. 

CON ĐƯỜNG MÌNH ĐÃ ĐI QUA 

Hồi năm cấp 3, trong số các môn học thì môn mình học tốt nhất là các môn tự nhiên – Toán, Lý, Hoá. Cũng không biết là mình giỏi các môn đó hơn, hay là vì sự kỳ vọng của xã hội là các môn tự nhiên thường là các môn chính, còn các môn như Thể dục, Vẽ,… là các môn phụ, nên mình tập trung học hơn. Nhớ cũng có năm, đi thi học sinh giỏi môn Toán cấp thành phố được giải nhì, mà giờ nghĩ lại thấy lạ lẫm ghê. 

Thời cấp 3 của mình, có lẽ mục tiêu lớn nhất của tụi học sinh là thi đậu Đại học, và mình cũng không ngoại lệ. Mình cũng không nhớ tại sao mình chọn trường Kinh Tế. Có lẽ vì hồi đó chỉ có một số nhóm trường, Y dược thì mình không giỏi, Sư phạm thì không thích, rồi Bách khoa cũng không ưa. Tính theo phương pháp loại trừ thì Kinh tế là dễ chọn nhất. Và nghĩ sau này ra chắc sẽ dễ xin việc làm. Vậy là mình đăng ký ứng tuyển vào trường Kinh tế TP. HCM. Mình vẫn nhớ hồi đó chạy về nói mẹ, mẹ vẫn muốn mình ở lại Đà Nẵng học cho gần nhà. Nhưng không hiểu lý do gì, mình nhất quyết phải đi học ở Sài Gòn học cho bằng được. Chỉ đơn giản là được thích được đi xa, và được học cách tự lập. 

Mình đậu trường Kinh tế TP. HCM và bắt đầu cuộc sống mới. Không giống như các trường đại học khác, khi hầu hết các sinh viên sẽ chọn chuyên ngành ngay từ đầu; thì ở trường mình sẽ học 3 kỳ đại cương rồi lấy điểm đó xét ứng tuyển vào chuyên ngành. Những năm tháng học đại cương mình học cũng khá là chăm chỉ. Rồi loay hoay mà cũng tới thời điểm chọn chuyên ngành học tiếp theo. Hồi đó, ngành Tài chính và Ngân hàng hot lắm, và thế là mình lại đi chọn ngành mà mình nghĩ là hot và sau này chắc dễ xin việc làm – ngành Tài chính Doanh nghiệp. Việc học của mình tại trường có lẽ là bớt dần đi sự ưa thích chắc từ quyết định này. 

Sau này ra trường không nhớ gì về Tài chính, chỉ nhớ lại cái ấn tượng suốt ngày đi dịch các bài nghiên cứu của ông này bà kia, những tháng này lê lết của cả nhóm từ cơ sở B của trường sang trường Bách khoa bên cạnh ngồi ké. Mà cuối cùng không biết sao mình vẫn tốt nghiệp. 

Tốt nghiệp đại học cũng là thời điểm bắt đầu một chặng đường mới. Nhưng mình nhận ra, mình không thích Tài chính, mình không thích khi suốt ngày chỉ ngồi xem những báo cáo, những con số. Không lẽ học 4 năm ra rồi bỏ hả ta? Rồi không lẽ suốt đời mình làm thứ mình không thấy kết nối? 

Và rồi mình chọn theo một hướng khác. Một suy nghĩ lúc đó là mình thích làm với con người hơn với số, rồi mình đi tìm hiểu thêm ngành học để xem có thể học thêm không. Hơn nữa, mình muốn được đi xa, được ra nước ngoài để học hỏi và trải nghiệm. Mình nhận ra mình thích nuôi dưỡng và giúp đỡ những người xung quanh. Những chuyến đi từ thiện, những lần giúp đỡ luôn làm mình cảm thấy ý nghĩa và hạnh phúc. Rồi mình suy nghĩ, có công việc nào giúp mình làm việc đó không?

Vô tình mình được biết về Coaching (Khai vấn), nhưng thời đó Coaching chưa được phổ biến ở Việt Nam lắm (năm 2013), và mình suy nghĩ, hay là ngành Nhân sự trước, cũng vừa làm việc với con người, và lại được học?

Mình quyết định theo học Thạc Sỹ ngành Nhân sự tại Anh, và sau đó về lại Việt Nam bắt đầu chặng đường mới. Mình đi làm hơn 5 năm với công việc Nhân sự, và cũng vừa kết thúc công việc này để tập trung cho công việc Khai vấn (Coaching) sắp tới. 

Người ta hay nói, hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn. Nhưng một vấn đề khác, là không phải ai cũng hiểu rõ đam mê của mình từ đầu.  

Cho tới thời điểm hiện tại nhìn lại, mình biết ơn với những chặng đường đã qua. Dù có những lúc học và đi làm một ngành khác, hoặc có thể bây giờ, mình có thể có những định hướng công việc khác so với những năm tháng qua. Nhưng mình tin rằng, mỗi chặng đường đều là một mắt xích, đều là những phần quan trọng tạo nên mình của bây giờ, giúp mình hiểu rõ bản thân hơn và sống ý nghĩa – trọn vẹn hơn mỗi ngày. 

Chặng đường để đi tìm hoặc tạo ra đam mê, mục đích sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những người may mắn tìm được con đường mình thích từ sớm. Có những người vẫn đang loay hoay. Thậm chí, khi bạn hiểu rõ được những giá trị mình muốn sống, đó cũng là một chặng đường không mấy dễ dàng, nhưng thật sự đáng sống. 

Dù thế nào chăng nữa, chúng ta cứ hãy sống, cứ cố gắng, chịu thử và chấp nhận sai, cứ bước đi và rồi nhìn lại và kết nối với chính mình, để xem điều gì là quan trọng nhất với mình và mình học được điều gì trên chặng đường đó. 

“You can’t connect the dots looking forward; you can only connect them looking backward. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something — your gut, destiny, life, karma, whatever.” – Steve Jobs 

Và cứ vậy, mình bắt đầu một chương mới trong cuốn sách cuộc đời. 

NẾU MỘT NGÀY BẠN TẠM BIỆT KIẾP SỐNG NÀY?

Vậy là đã gần 2 tháng kể từ ngày Sài Gòn mở dần lại các hoạt động và bắt đầu cuộc sống “bình thường mới”. Những tiếng rao quen thuộc ngày nào của “trứng gà nướng, bắp xào đây”, rồi kẹt xe, khói bụi như là một phần của Sài Gòn ngày nào đã dần quay lại sau vài tháng trời giãn cách. 

Nhìn lại cả 4,5 tháng trôi qua mà biết bao sự thay đổi. Dịch vẫn chưa hết, nhưng có thể cách nhìn cuộc sống và tâm thế của mỗi người với những thay đổi, đặc biệt là dịch Covid-19 có lẽ đã khác xưa. Nhớ cái thời khi dịch mới bùng, chúng ta thường có những cảm xúc sợ hãi, lo lắng, không biết mình có bị dính không, phong tỏa cách ly rồi phải làm sao. Nhưng rồi ai cũng phải có những cách thích nghi của riêng mình, để rồi có những thời điểm, khi chỉ cần còn việc làm, còn thu nhập, còn được ăn đủ ba bữa một ngày, hay đơn giản, chỉ cần còn được thở, đã là một niềm hạnh phúc lớn lao.  

Cuộc sống vốn vô thường, nhưng khi chứng kiến những tháng ngày dịch bệnh kéo dài, mình càng cảm nhận được sự mong manh đó nhiều hơn nữa. 

Lần đầu tiên mình chứng kiến sự mất mát là năm mình học lớp 8 – khi ông ngoại mình đi xa, và rồi vài năm sau đó, thêm vài người thân khác qua đời. Nhưng cảm nhận về sự sống và cái chết của mình thời điểm đó là về sinh lão bệnh tử hơn là sự vô thường. Tới những cuối đại học, đọc tin tức thấy một số người trẻ mới chỉ hai mấy tuổi – cái độ tuổi mà người ta vẫn đầy năng lượng và nhiều ước mơ – qua đời, mình nhận ra thật ra cái chết có thể đến với mỗi người bất kỳ lúc nào, chứ không phải lúc nào cũng theo một vòng đời mấy chục năm. 

Rồi mình tự nghĩ, lỡ vài bữa nữa mình chết thì sao ta? Mình có sợ chết không? 

Ở thời điểm đó, câu trả lời của mình là Có và Không. 

Cảm xúc đầu tiên là sợ, nhưng nhìn kỹ hơn, đó là sợ nuối tiếc. Và mình nhận ra, phần lớn người ta sợ chết không phải vì người ta sợ chết, mà có thể vì họ cảm thấy tiếc nuối vì quãng đời chưa kịp “sống” thật sự? 

Chuyện sống chết là quy luật của tự nhiên rồi. Vậy nếu một ngày mình đi xa, mình muốn cuộc đời mà mình đã bước qua sẽ như thế nào?

Năm 22 tuổi, mình ngồi viết Bucket List – những việc mình muốn làm trong đời. List đó tầm gần 100 điều giúp mình thấy rõ những việc muốn làm hơn và làm cho những ngày tháng tuổi trẻ của mình trở nên nhiều màu sắc hơn. 

Còn bây giờ, cũng là “Bucket List” nhưng mình viết ngắn gọn hơn. 

Mình muốn những ngày tháng đi qua là những ngày tháng hạnh phúc và học được cách sống hạnh phúc, trong cả những điều như ý lẫn bất như ý. Vì mình tin rằng, mỗi chuyện xảy ra trên đời đều có lý do của riêng nó, là những bài học để bản thân mình trưởng thành hơn. 

Mình muốn những ngày tháng đi qua là những ngày tháng mình tử tế với bản thân và với xung quanh. Vì nhiều nhân duyên lắm, thì chúng ta mới có mặt trên cõi đời này, ở đây, lúc này; và may mắn được bao bọc và yêu thương của vũ trụ. 

Và quan trọng là, mình muốn những ngày mình đã đi qua là những ngày mình thật sự sống và hiện diện, là những ngày học hỏi và thực hành trên con đường quay về với sự mầu nhiệm của hiện tại, của cuộc sống. 

Sống như những đóa hoa

Rồi cứ học những bài học cần học, lỡ học chưa xong thì qua kiếp sau mình học tiếp 🙂 

Nếu một ngày bạn không còn nghe được nữa, bạn sẽ muốn nghe điều gì nhất? 

Nếu một ngày bạn không thấy được nữa, bạn sẽ muốn thấy điều gì nhất? 

Và nếu một ngày, bạn tạm biệt kiếp sống này, bạn sẽ muốn những quãng đường đi qua sẽ như thế nào? Và muốn những người từng gặp sẽ nhớ gì về mình nhất?