GHI NHẬN CHÍNH MÌNH

Cách đây vài tuần, mình lên kế hoạch đi tập thể dục đều đặn trở lại. Hai năm rồi, cũng vì nhiều lý do, khách quan có, chủ quan có, mình bữa tập bữa nghỉ, mà nghỉ nhiều hơn tập, nên số lần đi chạy bộ hoặc đạp xe chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và rồi cơ thể bắt đầu lên tiếng, người mập hơn, cảm thấy không còn khoẻ mạnh, dẻo dai như trước; thời gian bây giờ cũng thong thả hơn xưa, và cuộc sống cũng đã bắt đầu “bình thường mới” sau dịch. Nói chung là quá nhiều lý do để bắt đầu và không còn lý do gì để trì hoãn, mình quay lại chạy bộ, với mục tiêu 3 buổi/tuần. 

Tính tới hôm nay là đc 1 tuần rưỡi, kể từ ngày quyết tâm chạy lại. Những ngày đầu quay lại chạy bộ thiệt là thử thách. Chạy đâu được vài trăm mét thì cơ thể mình bắt đầu lên tiếng và muốn dừng lại, chân kêu mỏi quá, còn nhịp tim thì tăng cao. Mình cố chạy, mệt quá lại nghỉ, hết mệt lại chạy. Mình hoàn thành 3km ngày đầu tiên. Đi bộ từ đường chạy về nhà, cảm giác vừa hoàn thành được một cái gì đó nhưng mình lại không thấy quá vui, bèn tự hỏi: 

  • Ủa sao vậy nè? 

Tự nhiên mình nghe được em Thất vọng lên tiếng: 

  •  Ừ thì cũng mới có 3km thôi, cũng chưa đạt được sự mong đợi lắm. 

Thế là mình lại hỏi tiếp: 

  • Vậy sao ngày xưa, khi mình mới bắt đầu chạy và chạy được 3 vòng công viên Lê Văn Tám (tầm 2.7km), mình thấy vui lắm mà? 
  • Ừ nhỉ, sao lại thế nhỉ? Thất vọng tiếp lời, nào thì ngày xưa là mới bắt đầu chạy nên không có nhiều mong đợi. Với lại hồi trước, vì là bộ môn mới nên mình có Hứng khởi làm bạn nữa. 

À thì ra là Thất vọng đang so sánh mình bây giờ với phiên bản của bản thân của những lần 5KM, 10KM, của Half Marathon những năm trước. Nói qua nói lại, có vẻ như có điều gì đó không được công bằng cho lắm ở đây. Sao mình lại mong đợi mình 5KM mới vui, lần cuối mình chạy 5KM là khi nào? 

Mình không nhớ nữa. Em Thất vọng cũng tạm thời im lặng, lắng lại một bên. 

Về đến nhà, mình mở app Strava (app tracking các môn thể thao) và tìm câu trả lời. Mình lướt mãi lướt mãi, mới thấy ra lần gần nhất mình chạy 21KM là tháng 4 năm ngoái khi đã lỡ đăng ký chạy mà không tập nhiều, và lần gần nhất trong lúc tập luyện mình chạy được 5KM là tháng 2 năm ngoái, tức là đã 1 năm rưỡi rồi. Mình đã bỏ chạy từ rất lâu, những lần sau đó cũng không đều đặn. Còn bây giờ mình cũng đã cố gắng nhiều. 

Thế là, mình thấy bạn Yêu thương, Ghi nhận, và một chút Có lỗi xuất hiện. Tự nhiên mình thấy có lỗi với bản thân khi cứ đi so sánh với mình của ngày trước; trong khi hoàn cảnh đã rất khác nhau, độ tuổi tăng lên, chế độ tập luyện không đều, rồi Covid, rồi nhiều thứ. Và rồi tự nhiên mình thương mình quá. Thất vọng biến mất, mà còn ở đó là Chấp nhận, Yêu thương, và Biết ơn chính mình. 

Mình nhận ra rằng, khi mình bắt đầu học được sự chấp nhận và ghi nhận hiện tại, là lúc mình bắt đầu cảm thấy tận hưởng được hành trình hơn, không chỉ là việc chạy bộ. 

Những ngày sau đó, mình lại tiếp tục đi chạy và cố gắng một chút mỗi ngày. Mục tiêu tuần đầu mình vẫn giữ là 3KM/buổi, 3 buổi/tuần, pace (tốc độ) sao cũng được. Hôm qua, Garmin gửi cái thông báo tới mình, kiểu như là Weekly Report:…., and Be Proud, Oanh. 

Mình mỉm cười, như là vũ trụ vẫn đang nhắc mình về bài học đó. Bài học của sự chấp nhận & ghi nhận hiện tại, bài học của sự tận hưởng hành trình ở đây, lúc này. 

Chặng đường chúng ta phải đi sẽ luôn rất dài, cho đến khi chúng ta chết đi, hoặc có thể sau đó nữa. Những bài học phải học, những thử thách cần phải đối diện sẽ luôn hiện hữu trên con đường này và đồng hành cùng với chúng ta. Nếu chúng ta chờ phải có điều này điều kia mới có được hạnh phúc, thì có chăng cũng là một khoảnh khắc hạnh phúc đến rồi đi, trong khi cả hành trình đó, ta lại luôn áp lực và không thấy đủ đầy. Tại sao không phải là tận hưởng hành trình nhiều thử thách nhưng cũng đầy màu sắc ngay bây giờ?  

Và mình học được rằng, nếu không có 3KM của hôm nay, thì làm sao có 5KM, 7KM của những ngày sau? Mỗi bước đi nhỏ trong cuộc sống đều có giá trị, dù đôi lúc mình mong muốn được nhìn thấy kết quả ngay lập tức với những cố gắng bỏ ra, nhưng quên mất mọi hành trình trong cuộc sống này đều cần thời gian và nỗ lực, và đôi lúc không phải chuyện gì cũng sẽ đến như mong đợi, nhưng mình tin rằng, mỗi chặng đường mình sống, mình cố gắng sẽ không vô nghĩa, và sẽ trọn vẹn khi chúng ta vẫn luôn có mặt ở hiện tại.

Every small step counts. And be proud of yourself. 

ĐAM MÊ LÀ CÁI CHI CHI?

Năm 22 tuổi, mình tốt nghiệp Đại học với chuyên ngành Tài chính Doanh nghiệp. Không giống như bạn bè đồng trang lứa bắt đầu háo hức, áp lực, tập trung đi tìm cơ hội thực tập tại các ngân hàng, công ty bảo hiểm, kiểm toán,…mình chỉ cảm thấy những ngành này không thuộc về mình và mình không muốn làm nó suốt đời. 

Nhớ lúc đó, mình ngồi coi bộ phim “3 chàng ngốc” khá nổi tiếng của Ấn Độ. Bộ phim xoay quanh 3 người bạn thân cùng học trường cơ khí với các hoàn cảnh, tính cách, sở thích khác nhau,… nhưng cùng chung những áp lực và sống với sự mong đợi của gia đình và xã hội. Đọng lại trong mình sau khi xem xong film là “Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.” 

Nhưng đam mê là gì, và làm sao để tìm được nó? Đó lại là một câu hỏi hóc búa khác, với mình. 

Thật ra mình cũng không biết chính xác câu trả lời vào thời điểm đó nhưng nó mở ra cho mình một niềm hy vọng, một khao khát muốn sống khác đi, muốn sống ý nghĩa hơn, muốn sống cuộc đời mình mong muốn nhiều hơn là những tiếng gọi hay mong đợi từ bên ngoài. Mình bắt đầu suy nghĩ, mình thích gì? 

  • Mình thích những gì về con người nhiều hơn là với con số. 

Mình thích gì nữa? 

  • Mình thích được sống hạnh phúc, vui vẻ và luôn được phát triển bản thân. 

Có điều gì trong những trải nghiệm đã qua giúp mình cảm thấy hạnh phúc không? 

  • Những chuyến thiện nguyện ở những vùng sâu vùng xa, giúp cho những đứa trẻ được có thêm cơ hội tới trường, là những lần giúp đỡ mọi người xung quanh có cuộc sống tốt hơn.

…….

Những câu trả lời đó đôi lúc không đến cùng một lúc, nhưng từng chút một mỗi ngày, để lắng nghe mình thêm một chút, dành thời gian để kết nối mình thêm một chút, rồi từ từ kết nối tất cả chúng lại. Một cái khác mà mình nhận ra nữa, là nếu bạn chưa biết mình thích gì, thì cứ cho phép bản thân được trải nghiệm càng nhiều càng tốt, tham gia một hoạt động ngoại khoá, học thêm một kỹ năng,….thì sẽ có thêm nhiều thông tin hơn cho mình. Trải qua và nghiệm lại, lắng lại để nghe rõ hơn. 

Liên kết lại những thứ mình thích và làm mình vui, mình tự hỏi, liệu có công việc nào, có con đường nào, để nhìn sâu vào bên trong, để nuôi dưỡng chính mình và giúp đỡ mọi người không? 

Mình vô tình được biết đến Coaching (Khai vấn) vào thời điểm đó (2013), nghe qua có vẻ giống những cái mình đang muốn làm, cũng là tập trung vào con người, cũng là giúp mình và giúp người khác trở nên tốt hơn và sống cuộc đời họ mong muốn hơn; nhưng nó lại quá mới lạ để mình suy nghĩ đó là một nghề và một ngành để theo học cho bước tiếp theo và cũng không biết bắt đầu như thế nào.

Và rồi mình nghĩ thêm vài lựa chọn khác, ít nhất là một ngành học, một công việc cụ thể sau khi học xong? Mình nghĩ tới ngành Nhân sự và Tâm lý học. Có vẻ như Nhân sự là một ngành liên quan và ít nhất là mình nhìn thấy nó rõ ràng hơn, công ty nào cũng cần. Mình nghĩ vậy và bắt đầu tìm hiểu và đi học tiếp ngành Quản trị Nhân sự. 

Hơn nữa, sống ở Sài Gòn cũng gần 5 năm, mình muốn bước ra bên ngoài để ngắm nhìn và khám phá thế giới. Vậy là mình quyết định đăng ký đi học thạc sỹ ngành Nhân sự tại UK. May mắn là, mình nhận được sự hỗ trợ từ gia đình (sau một vài lần thuyết phục) và bắt đầu một chặng đường mới. Khoảng thời gian ở UK cho mình được nhiều trải nghiệm với nhiều màu sắc. Ngoài việc học và đi làm thêm, thỉnh thoảng mình mua thêm vài cuốn sách về Life Coaching về đọc thêm để hiểu, nhưng nhìn chung còn khá mông lung, vẫn chưa thật sự biết sẽ bắt đầu với nó như thế nào. 

Học xong, mình quay lại Việt Nam để bắt đầu công việc và chặng đường mới. Đi làm một thời gian thì mình tìm thấy một khoá học về Coaching (Khai vấn), và dành hết số tiền dành dụm ít ỏi lúc đó để đăng ký đi học. Và con đường đến với Coaching bắt đầu rõ ràng hơn chút với mình. Tính đến bây giờ là 4 năm, khi đã đủ can đảm, đủ sự chuẩn bị, ít nhất là để mình cảm thấy sẵn sàng cho chặng đường phía trước, mình quyết định tập trung vào Coaching như một công việc full time (toàn thời gian).

Và mình biết, đây là một sự khởi đầu, của một chặng đường dài mới với nhiều thử thách và trải nghiệm. 

Đam mê nhiều khi nghe thật xa nhưng cũng thật gần, đó là một công việc mình cảm thấy thích và kết nối, và tìm được ý nghĩa trong việc làm đó. Không phải ai cũng là Bill Gates, Steve Jobs khi được sống với ước mơ của mình từ thời trẻ. Nhiều người cũng đã từng trải qua những giai đoạn mông lung, lạc lối ở những thời điểm nhất định của cuộc đời. Nhưng không sao cả, mình tin là tới đúng thời điểm, mọi thứ sẽ tốt hơn và bạn sẽ đi trên con đường mình thật sự mong muốn. “Khi bạn thực tâm mong muốn điều gì đó, cả vũ trụ sẽ chung sức” – Nhà Giả Kim. 

Kết nối với bản thân và bên ngoài nhiều hơn, cho phép mình được trải nghiệm, cho phép mình được nhận sự giúp đỡ, có thể là từ một người Mentor, một người Coach để giúp chặng đường đó đi nhanh hơn, bớt cô đơn hơn, và tới một lúc nào đó, bằng sự cố gắng mỗi ngày và kết nối mỗi ngày, mình tin là chúng ta sẽ tìm được một điều gì đó ý nghĩa với mình. 

CON ĐƯỜNG MÌNH ĐÃ ĐI QUA 

Hồi năm cấp 3, trong số các môn học thì môn mình học tốt nhất là các môn tự nhiên – Toán, Lý, Hoá. Cũng không biết là mình giỏi các môn đó hơn, hay là vì sự kỳ vọng của xã hội là các môn tự nhiên thường là các môn chính, còn các môn như Thể dục, Vẽ,… là các môn phụ, nên mình tập trung học hơn. Nhớ cũng có năm, đi thi học sinh giỏi môn Toán cấp thành phố được giải nhì, mà giờ nghĩ lại thấy lạ lẫm ghê. 

Thời cấp 3 của mình, có lẽ mục tiêu lớn nhất của tụi học sinh là thi đậu Đại học, và mình cũng không ngoại lệ. Mình cũng không nhớ tại sao mình chọn trường Kinh Tế. Có lẽ vì hồi đó chỉ có một số nhóm trường, Y dược thì mình không giỏi, Sư phạm thì không thích, rồi Bách khoa cũng không ưa. Tính theo phương pháp loại trừ thì Kinh tế là dễ chọn nhất. Và nghĩ sau này ra chắc sẽ dễ xin việc làm. Vậy là mình đăng ký ứng tuyển vào trường Kinh tế TP. HCM. Mình vẫn nhớ hồi đó chạy về nói mẹ, mẹ vẫn muốn mình ở lại Đà Nẵng học cho gần nhà. Nhưng không hiểu lý do gì, mình nhất quyết phải đi học ở Sài Gòn học cho bằng được. Chỉ đơn giản là được thích được đi xa, và được học cách tự lập. 

Mình đậu trường Kinh tế TP. HCM và bắt đầu cuộc sống mới. Không giống như các trường đại học khác, khi hầu hết các sinh viên sẽ chọn chuyên ngành ngay từ đầu; thì ở trường mình sẽ học 3 kỳ đại cương rồi lấy điểm đó xét ứng tuyển vào chuyên ngành. Những năm tháng học đại cương mình học cũng khá là chăm chỉ. Rồi loay hoay mà cũng tới thời điểm chọn chuyên ngành học tiếp theo. Hồi đó, ngành Tài chính và Ngân hàng hot lắm, và thế là mình lại đi chọn ngành mà mình nghĩ là hot và sau này chắc dễ xin việc làm – ngành Tài chính Doanh nghiệp. Việc học của mình tại trường có lẽ là bớt dần đi sự ưa thích chắc từ quyết định này. 

Sau này ra trường không nhớ gì về Tài chính, chỉ nhớ lại cái ấn tượng suốt ngày đi dịch các bài nghiên cứu của ông này bà kia, những tháng này lê lết của cả nhóm từ cơ sở B của trường sang trường Bách khoa bên cạnh ngồi ké. Mà cuối cùng không biết sao mình vẫn tốt nghiệp. 

Tốt nghiệp đại học cũng là thời điểm bắt đầu một chặng đường mới. Nhưng mình nhận ra, mình không thích Tài chính, mình không thích khi suốt ngày chỉ ngồi xem những báo cáo, những con số. Không lẽ học 4 năm ra rồi bỏ hả ta? Rồi không lẽ suốt đời mình làm thứ mình không thấy kết nối? 

Và rồi mình chọn theo một hướng khác. Một suy nghĩ lúc đó là mình thích làm với con người hơn với số, rồi mình đi tìm hiểu thêm ngành học để xem có thể học thêm không. Hơn nữa, mình muốn được đi xa, được ra nước ngoài để học hỏi và trải nghiệm. Mình nhận ra mình thích nuôi dưỡng và giúp đỡ những người xung quanh. Những chuyến đi từ thiện, những lần giúp đỡ luôn làm mình cảm thấy ý nghĩa và hạnh phúc. Rồi mình suy nghĩ, có công việc nào giúp mình làm việc đó không?

Vô tình mình được biết về Coaching (Khai vấn), nhưng thời đó Coaching chưa được phổ biến ở Việt Nam lắm (năm 2013), và mình suy nghĩ, hay là ngành Nhân sự trước, cũng vừa làm việc với con người, và lại được học?

Mình quyết định theo học Thạc Sỹ ngành Nhân sự tại Anh, và sau đó về lại Việt Nam bắt đầu chặng đường mới. Mình đi làm hơn 5 năm với công việc Nhân sự, và cũng vừa kết thúc công việc này để tập trung cho công việc Khai vấn (Coaching) sắp tới. 

Người ta hay nói, hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn. Nhưng một vấn đề khác, là không phải ai cũng hiểu rõ đam mê của mình từ đầu.  

Cho tới thời điểm hiện tại nhìn lại, mình biết ơn với những chặng đường đã qua. Dù có những lúc học và đi làm một ngành khác, hoặc có thể bây giờ, mình có thể có những định hướng công việc khác so với những năm tháng qua. Nhưng mình tin rằng, mỗi chặng đường đều là một mắt xích, đều là những phần quan trọng tạo nên mình của bây giờ, giúp mình hiểu rõ bản thân hơn và sống ý nghĩa – trọn vẹn hơn mỗi ngày. 

Chặng đường để đi tìm hoặc tạo ra đam mê, mục đích sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những người may mắn tìm được con đường mình thích từ sớm. Có những người vẫn đang loay hoay. Thậm chí, khi bạn hiểu rõ được những giá trị mình muốn sống, đó cũng là một chặng đường không mấy dễ dàng, nhưng thật sự đáng sống. 

Dù thế nào chăng nữa, chúng ta cứ hãy sống, cứ cố gắng, chịu thử và chấp nhận sai, cứ bước đi và rồi nhìn lại và kết nối với chính mình, để xem điều gì là quan trọng nhất với mình và mình học được điều gì trên chặng đường đó. 

“You can’t connect the dots looking forward; you can only connect them looking backward. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something — your gut, destiny, life, karma, whatever.” – Steve Jobs 

Và cứ vậy, mình bắt đầu một chương mới trong cuốn sách cuộc đời. 

NẾU MỘT NGÀY BẠN TẠM BIỆT KIẾP SỐNG NÀY?

Vậy là đã gần 2 tháng kể từ ngày Sài Gòn mở dần lại các hoạt động và bắt đầu cuộc sống “bình thường mới”. Những tiếng rao quen thuộc ngày nào của “trứng gà nướng, bắp xào đây”, rồi kẹt xe, khói bụi như là một phần của Sài Gòn ngày nào đã dần quay lại sau vài tháng trời giãn cách. 

Nhìn lại cả 4,5 tháng trôi qua mà biết bao sự thay đổi. Dịch vẫn chưa hết, nhưng có thể cách nhìn cuộc sống và tâm thế của mỗi người với những thay đổi, đặc biệt là dịch Covid-19 có lẽ đã khác xưa. Nhớ cái thời khi dịch mới bùng, chúng ta thường có những cảm xúc sợ hãi, lo lắng, không biết mình có bị dính không, phong tỏa cách ly rồi phải làm sao. Nhưng rồi ai cũng phải có những cách thích nghi của riêng mình, để rồi có những thời điểm, khi chỉ cần còn việc làm, còn thu nhập, còn được ăn đủ ba bữa một ngày, hay đơn giản, chỉ cần còn được thở, đã là một niềm hạnh phúc lớn lao.  

Cuộc sống vốn vô thường, nhưng khi chứng kiến những tháng ngày dịch bệnh kéo dài, mình càng cảm nhận được sự mong manh đó nhiều hơn nữa. 

Lần đầu tiên mình chứng kiến sự mất mát là năm mình học lớp 8 – khi ông ngoại mình đi xa, và rồi vài năm sau đó, thêm vài người thân khác qua đời. Nhưng cảm nhận về sự sống và cái chết của mình thời điểm đó là về sinh lão bệnh tử hơn là sự vô thường. Tới những cuối đại học, đọc tin tức thấy một số người trẻ mới chỉ hai mấy tuổi – cái độ tuổi mà người ta vẫn đầy năng lượng và nhiều ước mơ – qua đời, mình nhận ra thật ra cái chết có thể đến với mỗi người bất kỳ lúc nào, chứ không phải lúc nào cũng theo một vòng đời mấy chục năm. 

Rồi mình tự nghĩ, lỡ vài bữa nữa mình chết thì sao ta? Mình có sợ chết không? 

Ở thời điểm đó, câu trả lời của mình là Có và Không. 

Cảm xúc đầu tiên là sợ, nhưng nhìn kỹ hơn, đó là sợ nuối tiếc. Và mình nhận ra, phần lớn người ta sợ chết không phải vì người ta sợ chết, mà có thể vì họ cảm thấy tiếc nuối vì quãng đời chưa kịp “sống” thật sự? 

Chuyện sống chết là quy luật của tự nhiên rồi. Vậy nếu một ngày mình đi xa, mình muốn cuộc đời mà mình đã bước qua sẽ như thế nào?

Năm 22 tuổi, mình ngồi viết Bucket List – những việc mình muốn làm trong đời. List đó tầm gần 100 điều giúp mình thấy rõ những việc muốn làm hơn và làm cho những ngày tháng tuổi trẻ của mình trở nên nhiều màu sắc hơn. 

Còn bây giờ, cũng là “Bucket List” nhưng mình viết ngắn gọn hơn. 

Mình muốn những ngày tháng đi qua là những ngày tháng hạnh phúc và học được cách sống hạnh phúc, trong cả những điều như ý lẫn bất như ý. Vì mình tin rằng, mỗi chuyện xảy ra trên đời đều có lý do của riêng nó, là những bài học để bản thân mình trưởng thành hơn. 

Mình muốn những ngày tháng đi qua là những ngày tháng mình tử tế với bản thân và với xung quanh. Vì nhiều nhân duyên lắm, thì chúng ta mới có mặt trên cõi đời này, ở đây, lúc này; và may mắn được bao bọc và yêu thương của vũ trụ. 

Và quan trọng là, mình muốn những ngày mình đã đi qua là những ngày mình thật sự sống và hiện diện, là những ngày học hỏi và thực hành trên con đường quay về với sự mầu nhiệm của hiện tại, của cuộc sống. 

Sống như những đóa hoa

Rồi cứ học những bài học cần học, lỡ học chưa xong thì qua kiếp sau mình học tiếp 🙂 

Nếu một ngày bạn không còn nghe được nữa, bạn sẽ muốn nghe điều gì nhất? 

Nếu một ngày bạn không thấy được nữa, bạn sẽ muốn thấy điều gì nhất? 

Và nếu một ngày, bạn tạm biệt kiếp sống này, bạn sẽ muốn những quãng đường đi qua sẽ như thế nào? Và muốn những người từng gặp sẽ nhớ gì về mình nhất?

ĐI VỀ NHÀ

CHUYẾN TÀU HẠNH PHÚC

TRẠM 1: NHÀ 

“Xin mời những hành khách cuối cùng trên chuyến tàu Hạnh Phúc, nhanh chóng làm thủ tục check-in. Chuyến tàu Hạnh Phúc sẽ sớm khởi hành trong vài phút nữa, tại đường ga Ở Đây và trạm dừng đầu tiên trên chuyến tàu này, sẽ là Nhà.”  

Nhìn qua nhìn lại vậy mà cũng sắp hết năm 2021 rồi. Năm của nhiều biến động, dịch Covid-19 với biến chủng mới đã làm nhiều nơi phải cách ly, giãn cách hàng tháng trời; nhiều người mất việc, mất người thân, và có khi mất cả mạng sống. 

Ngày Sài Gòn mở cửa lại, hàng ngàn người đổ về quê. Có lẽ khi người ta đã phải cố gồng gánh một thời gian dài, khi chi phí sinh hoạt vẫn cao nhưng thu nhập không có, nhiều người đã lựa chọn quay về nhà. Nhà luôn là nơi để trú ẩn, để nuôi dưỡng, để chữa lành, và luôn chào đón những đứa con quay về. Giống như bài Đi về nhà của Đen Vâu có đoạn: 

“Hạnh phúc, đi về nhà 

Cô đơn, đi về nhà 

Thành công, đi về nhà

Thất bại, đi về nhà 

Mệt quá, đi về nhà 

Mông lung, đi về nhà

Chênh vênh, đi về nhà

Không có việc gì, vậy thì đi về nhà”

Đó cũng là lý do, mà trên chuyến tàu Hạnh Phúc vừa lăn bánh hôm nay, mình chọn Nhà là trạm dừng chân đầu tiên. Dù bạn là ai, quê ở đâu, chúng ta hãy cùng nhau về Nhà trước hết. 

Nhưng Nhà trên chuyến tàu có phần hơi đặc biệt, đó chính là ngôi nhà bên trong của mỗi chúng ta, nơi là nhiều khi mình quên kết nối và lắng nghe nó vì những bộn bề cuộc sống, quên cách nuôi dưỡng và yêu thương cơ thể mình, và quên mất mình vẫn luôn có một nơi trú ẩn an toàn – đó là bên trong chính mình.

Ngôi nhà bên trong

Đoàn tàu vừa lăn bánh được một lúc, những câu hát trong bài: “Đi về nhà” lại vang lên trong đầu: 

“Đường về nhà là vào tim ta 

Dẫu nắng mưa gần xa 

Thất bát, vang danh, nhà vẫn luôn chờ ta 

Đường về nhà là vào tim ta 

Dẫu có muôn trùng qua 

Vật đổi, sao dời, nhà vẫn luôn là nhà.” 

CHUYẾN TÀU HẠNH PHÚC 

Lần đầu tiên mình được đi tàu hoả là năm mình 5 tuổi, khi được cô dẫn đi Sài Gòn chơi. Đó là lần đầu mình được đi xa, và cũng là lần đầu tiên ghé đến đất Sài Gòn. Hồi đó đi có 1 tháng, mà đem về tận 2-3 album ảnh. 

Rồi mãi 13 năm sau đó, mình lại một nữa khăn gói vô Sài Gòn đi học Đại học. Nhưng lúc đó thì mình đi bằng máy bay chứ không đi bằng tàu. Đến năm tốt nghiệp đại học, mình muốn làm một chuyến đi chơi trước khi bắt đầu chặng đường mới, và thế là mình nghĩ, hay là lần này thử đi bằng tàu hoả nhỉ? 

Vậy là mình đặt mua vé tàu Sài Gòn – Hà Nội, và bắt đầu hành trình dài 1726 km – trong 30 tiếng dài ngồi ê ẩm – nhưng cũng nhiều trải nghiệm. 

Trên chuyến tàu Sài Gòn-Hà Nội năm ấy, người ghé ở Nha Trang, người kia dừng Đà Nẵng, kẻ đi lên từ Huế, người kia ghé Đông Hà, cũng ít ai đồng hành trọn vẹn suốt chặng đường cho tới điểm cuối Hà Nội. Khi tới mỗi ga, tàu lại dừng, để mọi người lên xuống. Ga nhỏ dừng ít, ga lớn dừng nhiều, đôi khi thời gian dừng lại chỉ đủ cho người ta di chuyển và vài cái vẫy tay chào tạm biệt trước lúc xa nhau, nhưng cũng có lúc đủ để đi qua toa này, đi tới toa nọ, xuống ga rồi lại lên tàu, thay đổi không khí một chút sau hành trình dài mười mấy tiếng, trước khi lại tiếp tục những chuyến đi dài. Dù thời gian chờ là ngắn hay dài, thì chuyến tàu rồi cũng sẽ tiếp tục và về tới đích của mình. Dù chúng ta đôi lúc thấy mệt trên chuyến hành trình dài, cứ tạm nghỉ rồi lại tiếp tục, ánh sáng rồi cũng ở cuối con đường. 🙂

Mình nhớ có lần ngồi tàu gần một cô và 2 đứa nhỏ, trên đường về thăm quê, ga dừng ở Quảng Ngãi thì phải. Mình không nhớ rõ lắm nhưng hình như là mình cùng đứa bạn cho 2 đứa nhỏ cái gì đó, rồi lát sau nó lại bảo mẹ nó cho lại vài trái nho hay chôm chôm. Được đâu vài tiếng thì ga dừng, cô đó cùng mấy đứa con vẫy tay chào rồi xuống ga, không hiểu sao mình thấy một chút vui vui dù là tạm biệt, với một người lạ vài tiếng chung tàu.

Sau này, khi phương tiện đi lại phát triển, người ta có nhiều lựa chọn để di chuyển hơn nên việc đi tàu cũng dần ít lại cho những hành trình xa. Nhưng đi tàu cũng có những cái hay ho của riêng nó. 

Có thể bạn đã từng đi tàu hoặc chưa, nhưng bây giờ, hãy cùng mình chuẩn bị một tấm vé trên tay – để chúng ta cùng trải nghiệm một chuyến tàu khác – chuyến tàu mang tên Hạnh Phúc, và bắt đầu hành trình tới những vùng đất mới – vừa quen lại vừa lạ. 

Chuyến tàu Hạnh Phúc

Hành trình trên chuyến tàu này sẽ được khởi hành sớm.

LÒNG BIẾT ƠN 

Hồi còn nhỏ, mỗi khi nhận được cái bánh, cái kẹo, cuốn tập,… từ một ai đó tặng, mình được ba mẹ dạy nói lời “Cảm ơn”. Lớn lên một chút, tới lúc đi học cấp 1, những bài học trên lớp, những câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, cũng là một cách nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn. 

Lòng biết ơn có thể là một trong những bài học mà mỗi người được học từ lúc nhỏ, dù mỗi giai đoạn cách cảm nhận và mức độ có khác nhau, nhưng với mình, đó luôn là một cảm xúc đặc biệt và giúp mình cảm thấy trân quý cuộc sống hơn. 

Nhớ hồi năm cuối đại học, mình được biết tới cuốn sách “The Magic” của Rhonda Byrne. Cuốn sách là những bài thực hành về lòng biết ơn trong cuộc sống trong 28 ngày. Và cũng nhờ vậy, mình dần học được cách cảm nhận và biết ơn cuộc sống hơn. Có những thứ chúng ta dễ dàng nhận ra sự hiện diện của nó, nhưng có những thứ chúng ta lại nghĩ đó là điều hiển nhiên – cho tới khi không còn nó nhiều nữa (hoặc mất đi). 

Thực hành lòng biết ơn giúp mình nhận ra rằng, mỗi người chúng ta thật nhỏ bé trong vũ trụ này và chúng ta nhận được nhiều thứ hơn mình tưởng. Từ khi có mặt trên cuộc sống này, chúng ta được ba mẹ trao cho một cuộc sống, nuôi dưỡng và dạy dỗ mỗi ngày, có không khí để thở, thức ăn để ăn, được đi học đàng hoàng, ….đã là một đặc ân. 

Thực hành lòng biết ơn giúp mình thấy được sự tương tức của những sự vật trong nhau và chúng ta không thể nào tách biệt với xung quanh. Cuộc sống mỗi ngày của chúng ta là sự góp mặt của rất nhiều thứ trong vũ trụ.

Mình nhớ cái thời hay trồng rau, trồng cây ngoài ban công. Nhiều khi trồng cả tháng mới có được một bó rau nhỏ để ăn. Cảm nhận cái hành trình mấy em hạt được gieo trồng đất, được mẹ đất che chở, được chăm sóc mỗi ngày, nhận được sự yêu thương từ ánh sáng, của gió, của vụ trụ mới trưởng thành được. Có lần mình trồng bí đỏ, chờ mãi thì em bí cũng ra hoa kết trái. Rồi tự nhiên thấy được, đồ ăn mình may mắn có được là cả một món quà lớn, là sự góp mặt của nhiều thứ, từ người nông dân, người vận chuyển, người đầu bếp, đến sự hiện hiện của rất nhiều yếu tố trong vũ trụ mới có một bữa ăn này. 

Thực hành lòng biết ơn giúp mình học cách nhìn và vượt qua khó khăn trong cuộc sống với một thái độ tích cực hơn.

Mình có một cuốn sổ, gọi là cuốn sổ Biết Ơn. Khi có điều gì đó dễ thương, mình thường viết hay vẽ xuống, ghi lại những điều mình muốn cảm ơn trong cuộc sống hàng ngày.   

Nhiều khi, thể hiện lòng biết ơn với cuộc sống rồi tự nhiên cuộc sống nó lại mầu nhiệm và dễ thương lại với mình lắm. Có những ngày, mình thực hành hít thở, rồi lắng lại tự hỏi chính mình, hôm nay mình có cảm thấy Biết Ơn điều gì không? Vậy mà trong đầu hiện quá trời thứ. 

Biết ơn vì hôm nay mình có thêm một ngày để sống. 

Biết ơn gia đình và những người thương vẫn luôn ở cạnh và quan tâm. 

Biết ơn tia nắng nhẹ buổi sớm mai, biết ơn mấy em hạt mình gieo hôm trước đã nảy mầm. 

……

Rồi mỗi ngày một chút một chút như vậy, cuộc sống cứ thế lại dễ thương.   

Hôm nay bạn biết ơn điều gì không? 

BỨC THƯ CỦA NẤM 

Xin chào mọi người, con là Nấm đây. Tối nay nhân lúc bà má đã ngủ say ngáy khò, con Đậu thì mải miết ngồi ngắm thằn lằn, con quyết định lén lấy iPad của bả lên gõ vài dòng gửi tới cô chú đọc cho vui. 

Nghĩ lại cũng nhanh ghê, mới đó mà cũng hơn 1 năm kể từ ngày con với Đậu nhận bà má về nuôi rồi đó cô chú. Hơn một năm sống chung một nhà là khoảng thời gian tụi con học được về tình yêu thương, tụi con hiểu được sự khác biệt giữa loài mèo và loài người. Ví dụ như là ngôn ngữ má nói không đơn giản mèo méo meo như tụi con, tiếng loài người có vẻ phức tạp hơn nhiều, nên đôi khi con cũng không hiểu hết (hoặc cố tình không hiểu), đặc biệt là mấy lúc bả cứ la eo éo mỗi lần tụi con đua xe, chạy giỡn. Nhưng không sao, con tha thứ cho bả, vì dù sao bả cũng cho con ăn pate mỗi ngày. 

Nhìn chung thì ngày của tụi con trôi qua cũng nhanh, dù ngủ có hơi nhiều, nhưng cũng làm được nhiều thứ lắm. Vì múi giờ sinh hoạt của mấy má con có phần khác nhau, nên thường sẽ có một số khoảng thời gian nhất định là thời gian sinh hoạt và tương tác của gia đình – đầu giờ sáng hoặc buổi chiều tối. Còn lại thì lúc má làm việc thì con ngủ, lúc má ngủ thì con làm việc. Như bây giờ nè, mở máy lên viết quá trời quá đất mà bả nào có hay. Mà cô chú biết con học gõ chữ từ đâu không? Ban ngày, khi bà má ngồi làm việc, con sẽ luôn kiếm một chỗ để ngồi cạnh bả. Có những hôm, con chăm chú nhìn bả gõ gõ rồi học lén, có những ngày khác, con mệt quá ngủ thiếp đi mất tiêu. Nhưng có công mài sắt, có ngày nên kim, mỗi ngày một chút mà hôm nay con đủ chữ nghĩa để ngồi gõ thư cho cô chú nè. 

Hình con đang ngồi viết nè, con lấy tripod của má học cách tự chụp luôn đó.

Ủa mà ngủ cả ngày đêm vậy thì còn lại con làm gì? 

Con với Đậu hay thích ra ban công ngồi hóng gió lắm. Mà chỗ đó chill lắm cô chú, đặc biệt là sáng sớm, tiếng gà gáy ò ó o, tiếng chim hót vang khắp xóm làng, rồi cái không khí mát lạnh của Sài Gòn buổi sớm mai mới trong trẻo và bình yên làm sao. Mà tụi con đâu có muốn tận hưởng cái không khí đó một mình. Sáng sớm nào con Đậu cũng nhảy lên giường kêu má dậy, mà bả phớt lờ. Có bữa bả cố gắng bước ra khỏi giường được, và cùng tụi con ngắm nhìn thành phố thức dậy, nhìn bả vui biết mấy. Con cũng vui lây. Mà mắc cười lắm, có mấy lần con cứ thẩn thờ nhìn vào không gian. Má hay gọi con là lạc vào thế giới khác để cứu lấy linh hồn lạc lối – giống film Soul bả coi hôm bữa. Mấy lúc đó là con đang tập thiền hít thở đó cô chú – thuật ngữ loài mèo tụi con là Catfulness – sự tỉnh thức. 

Nhiều khi có những khoảnh khắc bình dị nhưng cũng mầu nhiệm lắm cô chú ơi. Và tụi con biết ơn vô cùng. Hạnh phúc đơn giản là những giấc ngủ thật say, là những bữa pate thơm lừng, là những lúc tụi con chơi cọng rơm, cọng cỏ lượm được từ ban công cả buổi không chán, và cũng là những giây phút tận hưởng hiện tại như lúc này.

Thôi thư đã dài, trời cũng đã hửng sáng, con xin dừng bút ở đây để ra ngắm bầu trời, ngắm bình minh. Chúc cô chú một ngày tốt lành và bình an. ❤ 

CHỮA LÀNH VỚI NĂNG LƯỢNG YÊU THƯƠNG

1. Mấy nay mở tin tức, toàn là những thông tin không mấy tốt đẹp -những mất mát vì Covid-19, tình hình chính trị ở Afghanistan, những cuộc tập trận giữa các nước,.. Mình tự hỏi, đó là những điểm chính của thế giới hiện tại hả ta? 

Bật máy mở list nhạc lên nghe, bỗng dưng Youtube hôm nay đề nghị cho mình bài Holy War của Alicia Keys – một trong những bài nhạc ưa thích hồi 4 năm trước mà lâu lắm rồi mình mới nghe lại.  Và thế là lời bài hát cứ vang vang trong đầu: 

“Oh, maybe we should love somebody

Oh, maybe we could care a little more

Living for love, unafraid of the end

Forgiveness is the only real revenge

Oh, so we can heal each other and fill each other

We can break these walls between each other”

2. Cách đây mấy bữa, WordPress gửi cho mình cái thông báo: Oanh ơi, chúc mừng mày, Blog của mày vừa đạt được mốc 10,000 views kể từ lúc tạo tới giờ đó. Thật ra 2 năm nay mình cũng không viết nhiều cho lắm, nhưng kể ra cũng là một hành trình. Cảm ơn vì một chặng đường đã qua, cảm ơn vì những điều mình học được và viết lại, và cảm ơn mọi người đã ghé ngang góc nhỏ này.

Nhiều khi đọc lại Blog, một trong những bài mình được nhiều người xem nhất, và nhiều từ khoá tìm kiếm nhất, là bài: “Hãy cứ Tử Tế, rồi bạn sẽ gặp được nhiều người Tử Tế”. 

Bài được viết cách đây 4 năm, khi vốn sống còn hạn hẹp, khi ngôn từ cũng chưa được phong phú, nhưng đó là những gì mình hiểu về sự TỬ TẾ. 

Cũng không hẳn đó là bài viết xuất sắc, nhưng có lẽ khi xung quanh có nhiều thông tin tiêu cực, cũng là lúc mọi người cần và tìm kiếm sự tử tế quanh mình. 

“Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế?”

– Lưu Quang Vũ

3. Dạo gần đây mình hay nghe một bản nhạc không lời. Mỗi lần nghe bài này, mình luôn có được năng lượng Bình An và Hạnh Phúc. 

Và mình nghĩ, khi thế giới trở nên chao đảo và khó khăn nhất, là lúc mỗi chúng ta cần nhất những năng lượng bình an, yêu thương, và tử tế.  Thương nhau thêm một tí, quan tâm nhau thêm một tí, rồi chúng ta sẽ dần dần chữa lành cho bản thân, cho xung quanh. Và thế giới cũng sẽ dần được chữa lành. 

Mong mọi người nhiều bình an và sức khỏe. ❤

MỖI NGÀY ĐỀU LÀ NGÀY SINH NHẬT

Năm 22 tuổi, mình ngồi viết ra những điều muốn làm trong đời – Bucket List. Những điều trong list ấy, có những điều đã được thực hiện, có những điều còn chưa làm được; có những điều vẫn còn phù hợp, và có những điều thì không còn phù hợp nữa. Nhưng nhờ cái list ấy, mà những năm tháng tuổi trẻ của mình trở nên thú vị và nhiều màu sắc hơn, và nhiều điều lần đầu tiên được thực hiện và là bước đệm cho những bước tiếp theo. Mình bắt đầu thử thách leo núi lần đầu trong đời. Mình lần đầu xách balo lên và du lịch một mình. Mình cố gắng để có cơ hội một lần bước ra thế giới, và để thấy rằng thế giới thật đẹp và cũng thật nhiều màu sắc. 

Và cũng trong Bucket List năm ấy, mình ghi một điều là: tặng cho bản thân một món quà đặc biệt vào dịp sinh nhật, và bắt đầu bằng việc tặng cho ba mẹ 1 bó hoa, như một lời cảm ơn đến ba mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng mình vào ngày sinh nhật năm tuổi thứ 22. Một bó hoa thì chắn chắc không đủ để nói cảm ơn rồi, nhưng là bước đầu mình học cách biết ơn và trân trọng cuộc sống mà mình may mắn có được.

A JOURNEY ON EARTH

Năm 27 tuổi, mình xăm chiếc hình xăm đầu tiên lên người. Vì chọn xăm sẽ không xoá được, hoặc có xoá thì cũng không như ban đầu nữa, nên mình ngồi nghĩ, cuộc sống thì luôn thay đổi, vậy có điều gì mình sẽ chọn không (hoặc ít) thay đổi không? Câu trả lời có lẽ là những giá trị mình muốn sống cùng, ít nhất là cho tới thời điểm mình quyết định đi xăm (và tới bây giờ vẫn chưa thay đổi). 

Giống như Stephen R. Covey từng nói: 

“People can’t live with change if there’s not a changeless core inside them. The key to the ability to change is a changeless sense of who you are, what you are about and what you value.” 

Và thế là, mình chọn xăm 3 chữ, như là những giá trị mà mình muốn nhắc nhở bản thân mỗi ngày: “Be Kind. Be Happy. Be Present.”

  • Là sống và trân trọng hiện tại, tại đây – lúc này. 
  • Là sống một cách hạnh phúc. 
  • Là sống một cách tử tế, với bản thân mình và với xung quanh mình.

Buổi sáng sinh nhật năm 28 tuổi, mình vẫn nhớ việc đầu tiên sau khi mở mắt dậy là cảm nhận toàn bộ cơ thể mình và xem nó còn đau mỏi như hôm qua nữa không. Cổ đã không còn mỏi nữa, người cũng đã khoẻ trở lại, và tự nhiên, mình vui và biết ơn cơ thể mình vô cùng. Hoá ra, hạnh phúc đầu tiên của một buổi sáng sinh nhật là còn được thở, được khoẻ mạnh, và được bình an. 

Năm 30 tuổi – là năm nay, cũng là năm COVID-19 thứ hai. 

Chưa bao giờ, mình thấy được cảm xúc biết ơn và hạnh phúc nó bình dị đến thế. 

Đã mấy tháng trôi qua, Saigon và nhiều tỉnh thành khác ở Việt Nam vẫn đang trong thời gian giãn cách xã hội. Cuộc sống của rất nhiều người bị ảnh hưởng, từ việc thiếu đồ ăn, khó khăn trong việc đi lại, đến việc nhiều người bị mất việc hàng tháng trời, mất cả người thân. 

Mình biết ơn, đơn giản là vẫn còn một bữa cơm đầy đủ để ăn; vẫn còn một nơi ấm êm để ngủ. 

Mình biết ơn vì vẫn còn những người thương, vẫn còn gia đình bên cạnh và quan tâm. 

Mình biết ơn vì vẫn còn một công việc và có thu nhập mỗi tháng. 

Và mình biết ơn, đơn giản, là còn được thở, còn được sống, trong giây phút hiện tại.

Viết tới đây, những giai điệu trong bài thiền ca: “Happiness is here and now” cứ vang trong đầu: 

“Happiness is here and now

I have dropped my worries

Somewhere to go, something to do

But I don’t need to hurry.

….

Ta hạnh phúc liền giây phút này

Lòng đã quyết dứt hết âu lo

Thong dong khi bước, thảnh thơi lúc làm

Lòng thanh thản, sống trong nhẹ nhàng.”

Mình nhớ Mark Twain từng nói: “The two most important days in your life are the day you are born and the day you find out why.” – Dịch ra đại loại là, mỗi chúng ta đều có hai ngày quan trọng trong cuộc đời mình, một là ngày bạn được sinh ra, và hai là ngày bạn hiểu ý nghĩa tại sao mình sống trên đời này. 

Ngày sinh nhật của bản thân, thì chắc ai cũng biết. Còn ngày nhận ra ý nghĩa của việc đó, có những người may mắn tìm được sớm, có những người vẫn đang mải miết đi tìm. 

Và mình nhận ra, mỗi ngày đều có thể là ngày sinh nhật, là ngày mình được sinh ra lần nữa, ngày mình có thể lựa chọn sống trọn vẹn hơn, sống hạnh phúc hơn, và sống tử tế hơn. 

Cứ luôn cố gắng, cứ luôn kết nối với chính mình, tới đúng thời điểm, mỗi người sẽ nhận ra câu trả lời của chính mình. Và mỗi ngày, đều có thể là ngày sinh nhật. Mỗi ngày, đều sẽ là ngày quan trọng của cuộc đời.